[TS] Đích Nữ Không Dễ Chọc – Chương 45

Chương 45: Tâm tư của Vũ Hiên

Edit: ๖ۣۜJmiuღ

            “Oản Oản, gần đây muội có nhìn thấy Hiên Hiên không?” Ánh mắt Nguyệt Hiểu Hiểu lộ ra vài phần lo lắng, nàng cùng Nguyệt Vũ Hiên tuy rằng thường xuyên cãi nhau, nhưng quan hệ  lại thân như huynh muội.

            Nguyệt Oản Oản hơi nhíu mày lại, từ lần trước Nguyệt Vũ Hiên bắt đầu cứu nàng, nàng đã một tháng không nhìn thấy Nguyệt Vũ Hiên, thường ngày Nguyệt Vũ Hiên tuy rằng cũng sẽ thỉnh thoảng mất tích một quãng thời gian, tuy nhiên không có như vậy không có tin tức quá.

            “Muội cũng không thấy Vũ Hiên đâu cả.”

            “Ngay cả muội cũng không nhìn thấy hắn? Lẽ nào hắn lại đi tìm My My mỹ nhân gì đó?” Nguyệt Hiểu Hiểu bất mãn chu mỏ một cái, ánh mắt mang theo oán giận nhưng cũng có lo lắng.

            Nguyệt Oản Oản lông mày lại gấp rút nhăn lại, nói : “Vũ Hiên sẽ không làm chuyện hoang đường như vậy đâu, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.”

            Nguyệt Vũ Hiên hồng nhan tri kỷ nhiều đếm không hết, thế nhưng My My mỹ nhân này, Nguyệt Oản Oản và Nguyệt Hiểu Hiểu nhưng đều biết rất rõ ràng, Lâm My My là hoa khôi của Mẫu Đan lâu, có quan hệ rất tốt với Nguyệt Vũ Hiên, Nguyệt Vũ Hiên tuy hồng nhan tri kỷ đổi đi đổi lại rất nhiều, nhưng vẫn có liên hệ mật thiết với Lâm My My.

            Nguyệt Hiểu Hiểu bĩu môi, trong mắt rõ ràng có lo lắng, nhưng vẫn dửng dưng như không nói rằng: “Hiên Hiên tên quỷ đáng ghét kia có thể xảy ra chuyện gì, tỷ nhìn hắn chính là say mê ôn nhu hương.”

            “Hay là muội đi Mẫu Đan lâu xem sao.” Nguyệt Oản Oản thấy Nguyệt Hiểu Hiểu làm bộ Nguyệt Vũ Hiên đang ở trước mặt, dáng vẻ giống như muốn cùng cãi nhau với Nguyệt Vũ Hiên, không khỏi cười cợt, hai người này thật là luôn diễn trò từ nhỏ đến lớn, làm cho nàng thực sự không chịu bọn họ.

            Nguyệt Oản Oản vừa mới đi tới Mẫu Đan lâu, đã ngửi thấy nồng nặc mùi son phấn, do các cô nương ở Mẫu Đan lâu vì muốn trang điểm xinh đẹp mà chát lên đậm đặc, cho nên mùi hương trên người bọn họ đều nồng vô cùng nặc, nàng liền bất mãn che mũi lại.

            Nữ tử gia đều yêu thích mùi hương, nhưng xinh đẹp mà có mùi hương nồng nặc thô tục như vậy, Nguyệt Oản Oản rất không thích, nàng trực tiếp triển khai khinh công, phi tới căn phòng của Lâm My My, nhẹ nhàng gõ cửa.

            Nguyệt Oản Oản đã từng thấy Lâm My My một lần, đó là cái lần mà  Nguyệt Vũ Hiên cũng vô duyên vô cớ biến mất chừng mấy ngày, nàng không thể làm gì khác hơn là ôm vận may đi tới khuê phòng của Lâm My My tìm hắn, kết quả là quả nhiên hắn đang ở đây tuy nhiên hắn lại nói với nàng là hắn uống rượu là phải tận hứng, cho nên muốn ở lại đây thêm mấy ngày nữa.

            Từ sau lần ấy, Nguyệt Oản Oản và Nguyệt Hiểu Hiểu đều quen thuộc với chuyện Nguyệt Vũ Hiên thỉnh thoảng sẽ mất tích mấy ngày. Nhưng lần này hắn lại đi sắp gần một tháng, Nguyệt Oản Oản vẫn còn có chút không yên lòng.

            Cánh cửa rất nhanh được mở ra. Lâm My My mặc một bộ y phục trắng thuần cài trâm màu hồng nhạt, y phục này cô nương bình thường nếu mặc khả năng cũng không tính trắng thuần khiết, nhưng ở  nơi như thế này, lại là cực kỳ trắng thuần sạch sẽ.

            Lâm My My là hoa khôi nổi danh ở kinh thành, rất nhiều con em quyền quý tâm tư đều vương vấn nàng.

            “Thì ra là Oản Oản cô nương.” Lâm My My nhấc mắt trông thấy Nguyệt Oản Oản, cũng không kinh ngạc là bao, mà chỉ cười nhạt châm biếm. Sắc mặt của nàng sạch sẽ trắng tinh, thậm chí trắng bệch như bị bệnh, một đôi con ngươi như trong nước, phối hợp cùng với ngũ quan xinh xắn của nàng, càng làm cho người khác thương yêu.

            ” My My cô nương, không biết Vũ Hiên gần đây có liên lạc cùng cô nương hay không?” Nguyệt Oản Oản cũng không đáp lại câu nói của nàng ta mà điềm tĩnh mỉm cười, hỏi thẳng vào vấn đề mình cần biết.

            Lâm My My nghe được câu hỏi của Nguyệt Oản Oản, thần sắc bỗng trở lên phức tạp, nàng liếc mắt nhìn Nguyệt Oản Oản một chút, ánh mắt đó tựa hồ có vui mừng, tựa hồ lại có chút oán hận, giống như có mấy phần bất đắc dĩ.

            “Trước đó vài ngày chúng ta đã từng liên lạc qua. Huynh ấy nói gần nhất có một vụ làm ăn lớn muốn tự mình đi làm.” Lâm My My dịu dàng đáp lời, nhưng vẫn không mời Nguyệt Oản Oản vào trong phòng ngồi một chút.

            Trên mặt Nguyệt Oản Oản khẽ hiện lên nhàn nhạt ý cười, gật đầu nói với Lâm My My “Hừm, ta biết rồi, cảm tạ My My cô nương.”

            Không muốn tiếp tục ở lại trò chuyện nữa, Nguyệt Oản Oản liền cất bước rời khỏi Mẫu Đan lâu.

            Nàng cũng không có thành kiến với Lâm My My, nhưng cũng không muốn quen biết. Ngoại trừ chuyện có quan hệ tới Nguyệt Vũ Hiên, thì giữa các nàng hầu như không đề tài chung, hơn nữa nàng luôn cảm thấy, Lâm My My này đối với mình có chút địch ý.

            Nguyệt Oản Oản vừa đi khỏi, Lâm My My nhẹ nhàng đóng cửa phònglại, đi vào trong nhà.

            “Oản Oản đi rồi sao.” Nguyệt Vũ Hiên nằm ở trên giường, sắc mặt có mấy phần trắng xám, khóe miệng hiện lên nụ cười bất đắt dĩ.

            “Đi rồi. Sau hai mươi bảy ngày, nàng mới nghĩ tới huynh.” Vẻ mặt Lâm My My có chút lạnh lùng, khuôn mặt tràn ngập bất bình nhìn Nguyệt Vũ Hiên, nàng khẽ cắn môi oán giận nói.

            “Nàng có thể tới đây tìm ta, ta rất vui vẻ. Vừa vặn thương thế của ta cũng đã tốt lên rất nhiều, qua mấy ngày nữa ta sẽ về.” Nguyệt Vũ Hiên vừa cười vừa lắc đầu, trong mắt toát lên mấy phần sủng nịch.

            “Nếu như không phải vì nàng, huynh làm sao một lần nữa bị thương. Huynh mễn cưỡng đỡ hộ nàng một chưởng, nàng lại có thể bỏ lại huynh rời đi!” Lâm My My vẫn một bộ dáng bất bình, tức giận nói với Nguyệt Vũ Hiên.

            “Là ta không muốn nàng biết. Sao có thể trách nàng được.Trong lòng Oản Oản  có rất nhiều khổ sở, ta biết nàng không muốn bị tình cảm ràng buộc, cho nên ta lựa chọn yên lặng bảo vệ nàng, ta không muốn tạo bất kỳ áp lực nào cho nàng.” Nguyệt Vũ Hiên chậm rãi ngồi dậy, khóe miệng mang theo sủng nịch nụ cười nói.

            Ánh mắt từ từ nhìn về phía Lâm My My, hắn cùng Lâm My My quen biết đã năm năm, thời gian năm năm này, mỗi lần hắn bị thương, đều sẽ trốn đến Mẫu Đan lâu, chỉ vì không muốn cho Nguyệt Oản Oản lo lắng.

            Lâm My My thấy vẻ mặt Nguyệt Vũ Hiên là cam tâm tình nguyện, trong lòng nàng không khỏi có chút chua xót, nhấc mắt nhìn về phía Nguyệt Vũ Hiên, đau thương cười nói, “Muội đều hiểu. Năm năm qua, huynh làm tất cả vì nàng, muội đều thấy, muội chỉ là bất bình hộ huynh mà thôi.”

            “Đôi khi, có thể yên lặng yêu một người, cũng là một niềm hạnh phúc, thì sao có thể bất bình đây.” Trên mặt Nguyệt Vũ Hiên khẽ hiện lên một nụ cười, lạnh nhạt nói.

            Lâm My My nhìn Nguyệt Vũ Hiên một chút, cũng không tiếp tục nói nữa, chỉ lặng lẽ quay người sang một bên, trong mắt lộ ra một vệt đau thương thê lương, vẻ mặt khẽ hiện lên một nụ cười buồn bã.

            Đúng đấy. Nàng làm sao không hiểu cảm nhận của hắn. Bởi vì nàng cũng như vậy, yên lặng yêu Nguyệt Vũ Hiên năm năm.

            Từ năm năm trước, thời điểm đầu tiên nhìn thấy Nguyệt Vũ Hiên, nàng cũng bị nụ cười của hắn làm cho tâm tư lạc lối. Sau lần tiếp xúc đó, càng làm cho nàng không thể tự kiềm chế được mình mà yêu Nguyệt Vũ Hiên.

            Nàng tuy là nữ tử thanh lâu, nhưng luôn kiêu căng tự mãn, sau khi gặp gỡ Nguyệt Vũ Hiên, nàng mới chậm rãi thả xuống tâm tư kiêu ngạo, học được cách làm sao yêu một người, chỉ là, thân thế của nàng thấp kém như vậy, cho nên nàng không dám nói cho hắn biết tâm ý của mình.

            Nàng lựa chọn cách thức như này để được ở cạnh  Nguyệt Vũ Hiên.

            Bởi vì biết rõ không chiếm được, cho nên nàng tình nguyện lựa chọn không nói, tình nguyện lựa chọn cách thức làm bạn bè chờ đợi ở bên cạnh hắn.

            Nàng có thể chấp nhân được Nguyệt Vũ Hiên yêu Nguyệt Oản Oản, nhưng nàng nhưng không thể trơ mắt đứng nhìn Nguyệt Vũ Hiên vì Nguyệt Oản Oản một lần lại một lần bị thương.

Advertisements

Giang hồ góp ý ~~~

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s