[CĐ] Chỉ Để Ý Đào Hầm – chương 64

Chương 64 :

Edit : Xuân Quỳnh

FB_IMG_1438051913024

          Lăng Vân Thiên liếc mắt nhìn hắn một cái, thản nhiên lắc đầu nói: “Tại hạ không biết, Thất Huyền công tử nếu có gì muốn nói liền nói thẳng đi.”

          Triệu Phù Dao vốn còn vì cái chết của Cốc Thừa An mà cảm thấy phiền muộn, thấy tình thế giữa sân nàng hơi hoảng thần , trong nháy mắt không ngờ chuyển tiếp đột ngột, nhìn nhìn Lăng Vân Thiên xong lại nhìn Thất Huyền công tử,”  Sao lại thế này? Hung thủ không phải. . . . . . hắn sao ?” Nói xong chỉ chỉ thi thể nằm trên mặt đất .

          Mọi người vừa mới nãy còn vây quanh hắn, vô luận mục đích tốt hay xấu, hiện giờ thi thể còn chưa lạnh, mọi người giữa sân cũng đã hoàn toàn đem hắn vứt ra sau đầu. Càng không nói đến lúc trước bọn họ luôn mồm nói nên vì hắn đòi  một cái công đạo cho chủ nhân của Nhất Độ sơn trang .

          Một sơn trang to như vậy, cuối cùng sau khi từng người từng người chết đi, cũng chỉ dẫn đến xu hướng suy tàn, chỉ còn vẻ trống không hoang vắng trước mặt.

           Nàng không biết tại sao nhưng chợt nhớ tới buổi tối trước đây không lâu, nàng cùng Lăng Vân Thiên ở chỗ này tìm đầu mối, Thất Huyền công tử dùng tiếng đàn đem bọn họ dẫn vào ảo cảnh, Triệu Phù Dao tại đây một khắc, cảm giác mình như khách tựa như mây tới.

           Tất cả như một giấc mộng lớn, người chết đi tất cả thành vô ích, vào thời khắc này Triệu Phù Dao cảm nhận được một chút cái gì gọi là bi thương.

           Nhưng nàng không để cho cái suy nghĩ này lâu thêm chút nữa, lần nữa lấy lại tinh thần đã thay đổi, nhịn không được nghẹn họng mà nhìn trân trối

          Thất Huyền công tử hướng về phía Triệu Phù Dao khẽ gật đầu, rất kiên nhẫn giải thích: “Có người trước đó giết Cốc Nhất Kỳ, Cốc Thừa An chỉ là biết thời thế, đem tất cả người còn lại trong trang cũng giết thôi.”

          Tâm Lăng Vân Thiên trầm xuống, chính xác là, hắn chọn thời cơ kiểm tra phòng của Cốc Nhất Kỳ, liền phát hiện bên trong còn lưu lại giấu vết đánh nhau giống như của Tử Diễm môn, chính vì vậy hắn mới lo lắng kéo Triệu Phù Dao kiểm tra hết toàn bộ sơn trang mới phát hiện ra Cốc Thừa An để lại rất nhiều điểm khả nghi.

          Bởi vì tất cả đầu mối chỉ hướng về Cốc Thừa An nên hắn cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, cho là Cốc Thừa An vì mê hoặc mọi người trong giang hồ mà cố bày trận pháp, hôm nay ngẫm lại thực sự là do hắn quá khinh thường quân địch mà suy nghĩ đơn giản vậy.

         Cẩn thận suy nghĩ một chút, nếu Cốc Thừa An có năng lực đem các loại chứng cứ trong phòng Cốc Nhất Kỳ bố trí giống như của Tử Diễm môn lưu lại thì tại sao lại không ở nơi khác mà thuận theo điều đó, trái lại mà lưu lại những sơ hở này.

           Lăng Vân Thiên yên lặng, trong đầu hồi tưởng lại lúc ban đầu ở phòng Cốc Nhất Kỳ thấy hắn dùng vết máu vẽ xuống ký hiệu của Tử Diễm Môn nhưng chưa hoàn thành, bộ dạng sợ hãi lộ vẻ xúc động.

      “Nhìn vẻ mặt này của Lăng Môn chủ, đã biết chính xác sự việc ? Xem ra môn chủ cũng là người hay quên, ngay cả việc mình làm cũng có thể quên, chỉ sợ Cốc trang chủ ở dưới cũng không biết phải làm sao ”  Thất Huyền công tử giễu cợt mấy tiếng, giọng của hắn vốn đã hơi lạnh nay càng tràn đầy lạnh lẽo.

        “Không thể nào a, tiểu Lăng tử liên tục cùng ta ở một chỗ, không thấy hắn muốn ra lệnh giết ai” Triệu Phù Dao trợn mắt nhìn Thất Huyền công tử một cái, trong đầu nghĩ người này làm sao lại vui giận thất thường, một hồi như này một lúc lại như nọ, thật là khiến người khác cảm thấy địch bạn khó phân biệt.

        Ngay tại lúc này một giọng nữ đồng thời vang lên, “Thánh nữ, môn chủ của Tử Diễm muốn giết người tự mình hạ ra một cái lệnh cũng không phải chuyện khó gì, hơn nữa người cũng không có chứng cứ chứng minh ngươi không có cùng hắn thông đồng, hơn nữa nơi này cũng không phải nơi ngươi có quyền nói”

       Tần Tư Viễn vừa rồi cũng tham gia vào việc tranh giành dược của Cốc Thừa An với mọi người, bây giờ bỗng dưng lên tiếng, nàng chậm rãi đi tới trước mặt Lăng Vân Thiên ,trên dưới quan sát hắn một phen.

       Vừa rồi, một chiêu Nguyệt Vũ Ngân Quang vừa xuất ra, nàng đã biết đây chính thực là một cao thủ không thể nghi ngờ, ngược lại nàng không có dự liệu được hắn cùng Triệu Phù Dao phối hợp ăn ý như vậy, nhìn từ xa lại có cảm giác giống như thần tiên quyến lữ.

      Thần tiên quyến lữ a, sắc mặt Tần Tư Viễn bình tĩnh nhưng cảm giác một trận tựa hồ đau như rút ra tựa như nghĩ đến một chuyện cũ, một chuyện rất rất xưa, xưa đến nỗi nàng sắp quên mất người kia mặt mũi ra sao.

      Chỉ biết là mình muốn bảo thù, muốn vì hắn mà trả thù, muốn cho hôm nay tất cả những người đã phụ hắn đều phải chịu sự đau khổ. 

       Nhưng mà thời gian như nước một đi không trở lại , cảm giác thống khổ lại làm thời gian như bị kéo dài thành vô hạn, nàng ở giữa những mâu thuẫn có nhà mà không thể về , chậm rãi,  giống như tất cả còn lại là hận mà hận.

       Ha ha, nàng ở trong lòng cười lạnh một tiếng, nhưng mà như vậy thì sao, đã không còn sao cả, Lăng Vân Nghĩa cũng đã chết, nàng cũng chẳng còn cảm thấy vui vẻ, chỉ như một cái xác không hồn mà đi khắp thế gian, làm gì cũng như nhau.

        Lòng nàng tràn đầy trống rỗng, quát lớn với Triệu Phù Dao,  nhưng cảm giác bi thương vẫn như cũ không thể nào tiêu tan.

        Nhưng mà…

       “Hắc? Tần tỷ tỷ, ngươi nói ta cũng giết cái gì đó trang chủ? Không có, không có không có, thật không có. Ta giết hắn để làm gì, thật cũng không thể nào ăn được…A, không phải, bất quá cũng không có gì tốt…”

      Triệu Phù Dao trong lòng quýnh lên liền lỡ lời mà nói sai, hơn nữa là một người tham ăn chính hiệu “bất kì thời gian bất kì địa điểm nào cũng có thể nhắc đến ăn”, mặc dù đã vội vàng sửa lại nhưng vẫn làm cho đám người Quý Thành Phong âm thầm chấn động.

       Ân , Ngoài trừ Đạm Đài Minh Nguyệt, nàng là người duy nhất không bị chấn động.

     Tất cả mọi người đồng loạt thầm nghĩ, cuối cùng cũng lộ ra cái đuôi hồ ly! Tử Diễm môn quả nhiên đáng sợ, cư nhiên lại ăn thịt người! Ăn thịt người liền ăn thịt người, còn chọn ba lựa bốn, Cốc trang chủ mọi thứ đều tốt chỉ là có chút lớn tuổi vậy mà nàng lại chê hắn, nói hắn không thể ăn!

       Năng lực tưởng tượng thực phong phú, mọi người nhịn không được tưởng tượng một chút chính mình bị trói lại áp giải tiến vào một nơi u ám giống như nơi ở của ma quỷ, một cái nữ tử cao cao tại thượng ngồi trên một bộ xương cốt, lặng lẽ nhìn xuống một cái sau đó bĩu môi rồi nói: “Giết nuôi heo đi, nhìn thịt quá già ta sẽ không ăn”

“…” Cơ hồ tất cả mọi người đều cùng một ý nghĩ, không được, nhất định phải đem Tử Diễm môn loại bỏ nếu hôm nay mà không giải quyết được Tử Diễm môn thì ngày khác sẽ đến bọn họ thành thức ăn nuôi heo

       Cũng không biết đám người này là suy nghĩ như thế nào mà liền một mực chắc chắn rằng Tử Diễm môn là nhất định nuôi heo, cũng tương đối tự giác mà đem chính mình thành thức ăn cho heo. Thật may là Triệu Phù Dao cũng không biết bọn họ là đang suy nghĩ gì, nếu không cho dù trong trường hợp này, bầu không khí này, cũng nhất định sẽ ôm một bụng mà cười như điên.

      Tần Tư Viễn quả thực là nghĩ đến trợn mắt, miễn cưỡng khống chế một mặt bình tĩnh mà thu lại ý nghĩ trong lòng.

      Thất Huyền công tử ngược lại không cố kị gì, lúc này nhẹ giọng mà cười lên, tiếng cười thoát vẻ thập phần vui sướng, cho thấy hắn đúng là bị Triệu Phù Dao chọc cho nở nụ cười nhưng nụ cười đến nhanh cũng thu liễm nhanh, đối với chính mình tự khống chế khá tốt.

      Sau đó liền một dạng lãnh đạm nói: “Chính xác, nhìn Tử Diễm môn coi như muốn xưng bá giang hồ, chọn một nơi đúng đầu cũng không phải là lựa chọn tốt. Chọn Cốc trang chủ là một người có danh vọng, khiến cho giang hồ khắp nơi đều căm phẫn là không thể tránh, thật là mất nhiều hơn được. Các người là hy vọng tất cả mọi người đều như vậy, sau đó lại hoài nghi đến chỗ khác sao.”

      “Thật đáng tiếc, thiếu chút nữa là thành công.” Hắn nhìn thi thể Cốc Thừa An một cái, “Bất quá, vết thương chí mạng trên người Cốc trang chủ hoàn toàn bất đồng với thủ pháp mà Cốc Thừa An sử dụng, điều quan trọng nhất chính là thời điểm hắn bị giết hại đã dùng hết toàn bộ sức lực cuối cùng để vẽ hơn một nửa ấn ký của Tử Diễm môn.

     Triệu Phù Dao nghe một chút lại càng có cảm giác không ổn, nhìn Lăng Vân Thiên nhưng lại không phản bác, ngược lại chỉ nhíu chặt mày mà đứng ngẩn ở đó, tựa hồ có gì đó mà lại không thể nghĩ ra, trong lòng lại càng trở nên khẩn trương.

     Lười quản chuyện người khác rốt cuộc là thầm nghi ngờ cái việc gì, không có làm chính là không có làm, làm sao có thể để cho người khác tùy tiện liền vu oan như vậy. Nàng suy nghĩ, liền dậm chân ba cái rồi chạy hai bước đến bên cạnh chỗ Lăng Vân Thiên đứng trước mặt hắn mà lớn tiếng nói: “dấu ấn  gì đó ai cũng có thể bắt chước a, vậy thì làm sao có thể tính.”

      “Đó là chính xác là vì chỉ có người Tử Diễm môn chân chính mới có thể vẽ ra ấn ký như vậy, bên trong còn có bí mật khác, không phải là người của Tử Diễm môn thì không thể biết được.” Tần Tư Viễn bỗng nhiên quả quyết nói, một lời nói chắc như đinh đóng cột, không chút nào mà cho người khác đường sống.

    Cừu Đường hừ hừ nói: “Ôi, tôi có chút không hiểu, nếu như chỉ có người của Tử Diễm môn mới có thể nhìn ra được thật giả, ngươi dựa và cái gì mà nói là thật?”

       Hắn quả nhiên cũng là một con người rắn rỏi, chỉ là tâm tư quá sâu, cho dù đã bị mất một cánh tay cũng không chịu thu liễm lại tính khí, vẫn mơ ước đan dược kia của Cốc Thừa An ,nửa điểm không chịu lui.

       Lăng Vân Thiên nghe vậy cũng ngẩng đầu, ánh mắt bắn về phía Tần Tư Viễn, trong lòng thầm nghĩ nàng cũng không phải là muốn…hắn quả thực đã không xem xét, hướng phía nàng lắc đầu, ánh mắt nhìn nàng tựa hồ muốn nói: Sư muội! Ngươi cần gì phải làm đến mức như vậy.

        Tần Tư Viễn làm như không thấy, hời hợt nói: “Bởi vì, thánh nữ đời trước của Tử Diễm môn chính là ta.”

        Đã từ lâu, nàng phản bội Tử Diễm môn, một mực tạo thế lực riêng, hy vọng có một ngày có thể đem tất cả cừu nhân nhất nhất giải quyết, nhưng mà với một người thì lực lượng chung quy vẫn có hạn, nàng cũng đã quá mệt mỏi, rất mệt mỏi rồi.

        Ánh mắt Quý Thành Phong như phát sáng tập chung trên người Tần Tư Viễn, lời này vừa nói ra thật sự là ngoài ý muốn, nói thật hắn cùng Tần Tư  Viễn kết minh vốn là do duy trì lợi ích hai bên, lần trước hắn bị mọi người bao vây, Tần Tư Viễn cũng không có ra mặt, hắn cũng sẽ không vì mối liên kết này mà tự gây phiền phức chọc tới cả người ăn thịt “người”

      Chỉ là bây giờ hắn có điều không hiểu nổi Tần Tư Viễn. Nếu như lần trước nàng vì Tử Diễm môn đào tạo  sát thủ ảnh hưởng đến việc làm ăn của Cầm Kiếm lâu cho nên muốn diệt trừ hết Tử Diễm môn thì cũng coi như là có nguyên nhân, bây giờ cái giá phải trả không tránh khỏi cũng quá lớn.

      Hiện tại thân phận này bị lộ ra ngoài, Cầm Kiếm lâu cũng không thể còn danh dự ở trên giang hồ giống như trước, càng không thể nào mà còn giữ được thái độ trung lập.

      “Lời nói vừa rồi của Tần lâu chủ là nói thật?”

     “Không phải nói, thánh nữ trước kia của Tử Diễm môn bởi vì bế quan tu luyện công pháp cao thâm, cần kéo dài rất lâu nên mới chọn một vị khác sao?”

      Phong An cùng Thanh Sương Tử, Bạch Hướng Thần rối rít đưa ra nghi vấn , bị lời nói của Tần Tư Viễn làm cho không thể phân biệt, trước kia nàng chỉ nói sư phụ là một thế ngoại cao nhân, luôn một mực ở trong núi tu luyện hiện giờ lại nói ra lời nói kinh thiên động địa như vậy.

     Tần Tư Viễn gằn từng chữ nói: “Là thật hay giả thánh nữ đại nhân biết rất rõ” Nói xóng hướng Triệu Phù Dao cười một tiếng.

      Phong An cùng Thanh Sương Tử liếc nhau một cái, Thanh Sương Tử vuốt vuốt phất trần, sau đó cau mày nói: “Như vậy vì sao Tần lâu chủ phải rời khỏi Tử Diễm môn”

      “ Thù giết phu không đội trời chung”

      “…Được!” Quý Thành Phong bỗng nhiên vỗ tay, “Tần lâu chủ quả nhiên tính tình trung liệt, người ma giáo chính là vô tình vô nghĩa, lâu chủ bỏ tà theo chính tuyệt đối là sự lựa chọn chính xác. Nếu Tần lâu chủ đã bỏ ác theo thiện, chúng ta hãy khoan hồng độ lượng. Huống chi hôm nay cũng phải tạ ơn Tần lầu chủ đã chứng mính Cốc trang chủ lưu lại ấn kí là thật”

       “Nếu Cốc trang chủ vẽ xuống chính là ấn kí thật, như vậy hung thủ dĩ nhiên là Tử Diễm môn không thể nghi ngờ. Lăng chưởng môn có thể hay không cho chúng tôi một lời giải thích, hay là ở nơi này trực tiếp thay Cốc trang chủ đền mạng”

       Lăng Vân Thiên một mực yên lặng nhìn Tần Tư Viễn, trong đầu lặp lại câu nói kia “Thù giết phu không đội trời chung”, trước kia hắn đã luôn cảm thấy năm đó hàng loạt môn phái hợp lại bao vây Tử Diễm môn, Lăng Vân Nghĩa chết đã làm Tần Tư Viễn thay đổi rất nhiều, bây giờ mới phát hiện ra có lẽ sự thật mà hắn biết đã không còn đơn giản như vậy.

       Giống như vào giờ phút này, hắn rốt cuộc cũng hiểu được Cốc Nhất Kỳ là bị người của Tử Diễm môn phái đến giết chết, mà hắn thân là môn chủ lại đến nửa điểm cũng không biết, đến mức bị Tần Tư Viễn cũng Thất Huyền công tử liên thủ vây khốn.

       Bốn phía đều là thù địch, đứng bên cạnh hắn lúc này chỉ còn lại một mình Triệu Phù Dao.

      Hắn đưa mắt nhìn Triệu Phù Dao một cái, tiểu nha đầu tức giận mà xoa thắt lưng, đứng trước mặt hắn mà hung hăn trợn mắt nhìn đám người kia như như sói như hổ, tự cười một chút, hắn thân là một đại nam nhân làm sao lại có thể để cho một tiểu nha đầu bảo vệ  đây.

       Chỉ là phần tâm ý này của Triệu Phù Dao, hắn nhận.

       “Lăng chưởng môn tính toán như thế nào cho bọn ta một công đạo” Quý Thành Phong sắc mặt trầm xuống, trên mặt đầy vẻ đau khổ giống như Tử Diễm môn giết không phải một người của Nhất Độ sơn trang, mà giống như là giết chính vợ hắn.

        Thất Huyền công tử lại như ngoài dự liệu của mọi người, vượt qua đám người mà bước ra, chậm rãi đi tới trước mặt của Triệu Phù Dao, Triệu Phù Dao không hiểu nên vẫn giữ phòng bị trong ánh mắt, hướng nàng đưa một cái tay ra bỗng nhiên nói: “Tần lầu chủ trước từng là người của ma giáo, còn có thể bỏ tối theo sáng. Triệu cô nương vốn là người của bạch đạo, tội gì phải ở lại nơi nước sôi lửa bỏng này, rời đi khỏi Lăng Vân Thiên đi”

Lời vừa nói ra, làm kinh ngạc bốn phía.

“Nàng? Là người của bạch đạo?”

“Làm sao Quý trưởng môn lại không biết” Thất Huyền công tử quay đầu nhìn hắn một cái, ngữ khí thờ ơ nói: “Triệu cô nương từ trước chính là đệ tử của Thừa Thiên các người, hoàn toàn là nữ hiệp trong bạch đạo”

Advertisements

Giang hồ góp ý ~~~

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s