[CĐ] Chỉ Để Ý Đào Hầm – chương 62

Chương 62

Edit : Tiếu Tiếu

          Lăng Vân Thiên lẳng lặng nhìn Cốc Thừa An, câu nói kia, như thanh âm búa tạ đập vào bên tai hắn.

          Quý Thành Phong trước tiên đi đến bên cạnh Cốc Thừa An, vươn tay muốn vỗ vỗ bờ vai của hắn, theo bản năng Cốc Thừa An lui lại, Quý Thành Phong  làm như không thấy, cười ha hả vẻ mặt hòa ái ở giữa điều đình.

          “Cốc lão đệ, Bạch thiếu hiệp nói không phải không có lý, ta thấy không bằng để cho hắn giúp ngươi kiểm tra một chút, gần nhất nếu thương thế chưa khỏi hẳn, thỉnh Bạch thiếu hiệp đúng bệnh bốc thuốc; thứ hai nếu Lăng môn chủ chắc chắn như vậy, không bằng để cho mọi người kiểm tra một chút, lấy bằng chứng cho thiên hạ nhìn.

          Tuy rằng nói rất khách khí, nhưng nghiễm nhiên là muốn Cốc Thừa An trước mặt mọi người thoát y chứng minh bản thân trong sạch , Lăng Vân Thiên một phen nói năng hữu lý, không phải do bọn họ không nghi ngờ.

          Bất quá Quý Thành Phong tuy rằng thừa nhận lần này Lăng Vân Thiên nói có đạo lý, trong lòng lại vẫn là tiếc nuối vạn phần, không  thể  nhân cơ hội này ngáng chân Tử Diễm Môn, trong lòng lại không khỏi oán giận Cốc Thừa An, làm ác cũng không đem đầu đuôi làm sạch sẽ, thế cho nên bị người thu  bím tóc.

          Giới Sân đại sư sắc mặt nghiêm nghị, miệng niệm phật hiệu, giải quyết dứt khoát, “A di đà phật, một khi đã như vậy, còn thỉnh Cốc thí chủ bỏ áo, lão nạp cam đoan nếu Cốc thí chủ chịu oan khuất, tất nhiên vì thí chủ lấy lại công đạo.”

          Những người khác tuy rằng không nói gì, nhưng toàn bộ đều đã đứng lên, cố ý vô tình làm thành một vòng tròn, đem Cốc Thừa An vây kín ở trong đó, giờ phút này Cốc Thừa An như con thú bị vây ở giữa, có chạy đằng trời.

          Bọn họ đang đợi hắn lên tiếng, mà Cốc Thừa An cũng không tiếp tục cãi .

          Bỗng dưng, hắn hai tay nắm tay, ngẩng đầu nhìn phía đại sảnh xanh vàng rực rỡ, “Ha hả ha hả” cười quái dị đứng lên, tiếng cười kia quái dị cực kỳ, so với khóc còn khó nghe hơn.

          Triệu Phù Dao nhịn không được lấy tay đào đào lỗ tai, nguyên bản nàng nghĩ thanh âm của vị lão bá bá trông coi nghĩa trang kia đã như sấm, không thể tưởng được một người nam nhân thoạt nhìn bình thường lại có thể phát ra loại thanh âm quái dị như thú này.

          Cốc Thừa An cuồng tiếu  một trận, hai mắt đỏ đậm, cao giọng nói: “Là ta giết, bọn họ là do ta giết thì thế nào? Ta có cái gì không bằng hắn? Ta có cái gì không bằng hắn? ? Ta bất quá là không có một xuất thân tốt mà thôi, luận tài hoa hắn làm sao so được với ta, nhưng cố tình lại đức cao vọng trọng, có nhà cao cửa rộng, có kiều thê mĩ thiếp,! Mà ta, lại chỉ có thể ở trong này làm quản gia thân phận cũng chỉ là hạ nhân! Cái gì mà huynh đệ họ hàng xa, chỉ là một con chó cho hắn kêu đến kêu đi!”

          Cảm xúc của hắn thập phần kích động, đem mọi người vây quanh bên cạnh từng bước lui lại, từng bước ép sát, rõ ràng là hắn thế đơn lực mỏng, lại giống như hắn mới là người nắm giữ tình thế, giọng căm hận nói: “Các ngươi có từng trải qua loại tư vị này không? A? Các vị đại hiệp? Tiên tử? Chưởng môn? Còn có ngươi ——”

          Hắn nhìn Giới Sân đại sư, cười lạnh, “Người xuất gia tứ đại giai không, vậy tại sao còn quản lý chuyện hồng trần thế tục này ? ? Các ngươi sinh ra chính là thiên chi kiêu tử, ngàn người đau vạn người ái, có từng trải qua nỗi khổ ăn nhờ ở đậu? Ta y thuật không bằng Cốc Nhất Kì sao? Lãnh hỏa nếu có thể thay đổi phối phương, chỗ nào có thể có hiệu quả như vậy ? Ta thái độ làm người không bằng hắn sao? Nhân tâm nhân thuật, hừ, bất quá là cái chê cười.”

          “Không ai dạy ta đọc sách biết chữ, ta chính mình trộm ở bên ngoài trường tư thục nghe; không ai dạy ta vọng, văn, vấn, thiết, ta một mình giữa đêm khuya nghiên cứu y thuật; không ai dạy ta võ công, ta cầm nhánh cây chính mình khổ luyện. . . . . . Ta nghĩ đến một ngày nào đó có thể trở nên nổi bật, sau mới biết được, chỉ cần Cốc Nhất Kì còn sống, thì vĩnh viễn không có chỗ cho Cốc Thừa An ta!”

          Cốc Thừa An càng nói càng kích động, căn bản không quan tâm đây là trường hợp gì, có thể thấy được hắn đối với Cốc Nhất Kì đúng là hận thấu xương, hận không thể xẻ thịt lóc da, bộ mặt dữ tợn, khiến kẻ khác run như cầy sấy.

          Triệu Phù Dao há miệng thở dốc, tựa hồ nghĩ muốn an ủi hắn nói: “Ngươi. . . . . . Kỳ thật ngươi. . . . . .” Lại bỗng nhiên nghe thấy tiếng Lăng Vân Thiên bên người cạnh gào to, “Cẩn thận!”

          Chỉ thấy Cốc Thừa An thừa dịp mọi người nghĩ hắn còn muốn tiếp tục nói liên miên cằn nhằn lơi lỏng khe hở hai tay hé ra, hai thanh đoản kiếm từ trong tay áo rơi xuống, được hắn chặt chẽ nắm trong tay, sau đó mạnh mẽ đánh tới Quý Thành Phong cách hắn gần nhất !

          Đoản kiếm sắc bén vô cùng, bén nhọn gào thét, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai ở trên mặt Quý Thành Phong lưu loát vẽ xuống hai đường máu.

          Này làm sao còn là cái người võ công tam lưu kia, kích động không kịp suy nghĩ, ai có thể nghĩ hắn là kẻ phế vật Cốc Thừa An? Không ngờ võ công của hắn lại cao đến như vậy ! Một chưởng vừa thu lại tốc độ cực nhanh, thế nhưng khiến cho ở đây nhiều cao thủ như vậy cũng không có thời gian phản ứng, trong khoảnh khắc liền khiến Quý Thành Phong bị thương.

          Lăng Vân Thiên một phen túm trụ Triệu Phù Dao, tiểu nha đầu vừa rồi không biết như thế nào, thế nhưng muốn tới gần Cốc Thừa An. Nguy hiểm thật! Nếu chậm một giây, có lẽ người bị thương sẽ không phải là Quý Thành Phong, mà là Triệu Phù Dao.

          “Mọi người cẩn thận, hắn phát cuồng !” Bạch hướng thần vạt áo khẽ phất, bất động thanh sắc ly khai ba thước , cách xa Cốc Thừa An một chút sau đó cao giọng nhắc nhở.

          Cốc Thừa An hai tay giao nhau, trong tay cầm đoản kiếm, dữ tợn cuồng tiếu đứng lên, lộ ra mấy chiếc răng trắng, bộ dáng như muốn cắn người, “Ta không có điên, ta  làm sao có thể điên được ? Ta hiện tại so với lúc trước càng thanh tỉnh, các ngươi, tất cả, đều, phải, chết!”

          Hắn vừa dứt lời, một chữ cuối cùng dư âm vẫn còn lượn lờ trong không khí, người đã như tên rời cung lao nhanh ra,  một kiếm hướng cổ họng Bạch Hướng Thần, một kiếm hướng về bụng của Phong An.

          Hai người không thể né tránh, song song có thêm một vết máu nhợt nhạt.

          Tất cả mọi người đều hoảng sợ, ở đây đều là cao thủ, tốc độ quỷ dị như thế, cơ hồ đã thoát khỏi phạm trù khinh công, đến cảnh giới mắt thường khó có thể nhìn thấy được.

          “Như thế nào rồi?” Đạm Đài Minh Nguyệt nhướng mày, một chiêu hoa vũ đầy trời, độc châm đều bắn ra, đã thấy Cốc Thừa An dùng tốc độ bình thường, ở khoảng cách độc châm phóng tới, thong dong dao động, độc châm mảy may không dính tới vạt áo.

          Chờ khi nàng phản ứng lại muốn thối lui, Cốc Thừa An cùng đoản kiếm đã tới gần trước mặt nàng, thanh âm âm trầm vang lên bên tai, tiếp đó có cái gì lạnh lạnh dán ở trên mặt, “Khuôn mặt mĩ mão cỡ nào a. Cán Hoa tiên tử, kẻ có  xuất thân giống như ta, ngươi chắn hẳn cũng không thèm liếc mắt nhìn một cái đi. Nhưng nếu khuôn mặt này bị huỷ, thì còn có bao nhiêu người nguyện ý nhìn ngươi đây?”

          Đạm Đài Minh Nguyệt hoảng sợ, thích chưng diện là bản tính của nữ tử, vừa nghe ý tứ của hắn muốn hủy dung của nàng, lập tức hét rầm lêm.

          “A ——”

          Lúc này bay tới một đoạn vân tụ, phiêu nhiên quấn lấy chủy thủ của Cốc Thừa An, khiến cho hắn bị cản trở, chung quy không thể cắt được da thịt bên trong của Đạm Đài Minh Nguyệt.

          Tần Tư Viễn chau mày, vân tụ trong tay buộc chặt , hiển nhiên là cùng Cốc Thừa An đấu sức, chỉ là vừa nhìn liền biết kiên trì không được bao lâu.

          Rất kỳ quái . . . . . . Rất kỳ quái ! võ công hiện tại của Cốc Thừa An, cơ hồ giống như ma mị.

          Lăng Vân Thiên rút ra nhuyễn kiếm bên hông bước nhanh tiến lên, liếc mắt thoáng nhìn huyết mạch trên cổ Cốc Thừa An một cái,  thế nhưng ẩn ẩn hiện ra màu đen tím, hoàn toàn khác với bình thường.

          “Hắn tự hạ dược bản thân!”

          Cốc Thừa An muốn huỷ dung Đạm Đài Minh Nguyệt không được, thấy nàng xuất ra độc châm muốn phản kích, khặc khặc cười buông tha cho ý niệm này, xoay người lại nhảy vào bên trong mọi người, thanh âm như sấm.

          “Đương nhiên, các ngươi có phải thực hâm mộ? Các ngươi cả đời luyện võ công mới có thành tựu hôm nay, mà ta, ta là thiên tài vĩ đại nhất trên thế gian này, ta luyện ra Dật Thần đan, chỉ cần một viên, có thể kích phát ra toàn bộ tiềm lực của con người. Các ngươi, tất cả đều không phải đối thủ của ta.”

          Bọn người Quý Thành Phong, Phong An, Cừu Đường nghe vậy đều động dung, đáy lòng lại càng phải bắt giữ Cốc Thừa An, ngay cả hắn có tư chất như vậy dùng mà còn có thần hiệu như thế, nếu là bọn họ dùng. . . . . .

          Lăng Vân Thiên không nói lời nào, nhuyễn kiếm nhoáng lên một cái, chém đứt vân tụ của Tần Tư Viễn đang bị Cốc Thừa An khống chế, sau đó phản thủ lấy kiếm vi tiên, đặt trên cổ Cốc Thừa An. Ở dưới tốc độ quỷ dị khiến người ta sợ hãi của đối phương vẫn duy trì thong dong cùng chuyên chú.

          Nhưng dù như thế, chính hắn cũng biết, trận này đánh thực gian nan.

          Mặc dù lần trước đi cứu Triệu Phù Dao lúc lấy một địch năm, cũng sẽ không có cảm giác khó khăn như vậy, tiềm lực của con người quả nhiên vô cùng, hơn nữa mọi người ở đây đều có tâm tư, khó có thể tâm thần hợp nhất, càng làm cho Cốc Thừa An chiếm ưu thế.

          “Lăng chưởng môn, người trong  bạch đạo đều nói ngươi là tà ma ngoại đạo, bọn họ cũng đều khinh thường ngươi, ngươi tại sao lại đối phó ta? Nếu chúng ta liên thủ, lật úp thiên hạ cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn!”

          Thời điểm  Cốc Thừa An có cơ hội đánh trọng thương ai, nhuyễn kiếm của Lăng Vân Thiên luôn vô thanh vô tức từ một góc độ xảo trá đâm đến, khiến cho hắn không thể không trở lại tự bảo vệ mình.

          Những người ở đây, trừ bỏ nam nhân ngồi ở góc tường cầm trong tay cuốn sách thuỷ chung không nói lời nào, chưa ra tay chỉ còn lại có thánh nữ Tử Diễm môn cùng Thất Huyền công tử, ngay cả Giới Sân đại sư cũng muốn gia nhập cuộc chiến.

          Nhưng duy nhất làm cho Cốc Thừa An có chút cảm giác khó giải quyết, chỉ có Lăng Vân Thiên, hắn đã không còn kiên nhẫn tới cực điểm. Nguyên bản hắn nghĩ giết người của Nhất Độ Son Trang, giá họa cho Tử Diễm môn, sau đó có thể danh chính ngôn thuận chưởng quản Nhất Độ sơn trang, từ nay về sau thay thế địa vị của Cốc Nhất Kì ở trên giang hồ.

          Không đánh mà thắng tự nhiên là tốt nhất.

          Hiện tại nếu chân tướng rõ ràng, vậy hắn liền giết sạch những người vướng bận này, chờ giết hết những kẻ vô dụng, hắn sẽ là tồn tại cường đại duy nhất trong thiên hạ này, mà những kẻ gây trở ngại cho hắn, đều đáng chết!

          Lăng Vân Thiên không có trả lời, Cốc Thừa An ở trung tâm cười lạnh, cảm giác được tim đập dồn dập, toàn thân cao thấp giống như bốc cháy, cảm giác nóng rực  ùn ùn kéo đến , trong đầu bắt đầu không còn thanh tỉnh, Cốc Thừa An hiện tại tràn đầy sát tâm, thầm nghĩ muốn giết giết giết!

          Hắn có dược, ai  cũng đánh không lại hắn, giết giết giết!

          Ném chủy thủ trong tay đi, từ trong vạt áo lấy ra dược bình, ngửa cổ đổ vào trong miệng, vừa rồi vội vàng trộm ăn một viên, hiện giờ đành phải vậy.

          Thanh âm dược bình đánh nát trên mặt giống như thanh âm mở ra cánh cửa địa ngục, Cốc Thừa An hoàn toàn phát cuồng, hoàn toàn không quan tâm miệng vết thương trên người, một tay cầm kiếm ầm ầm cực kỳ nhanh đánh Cừu Đường chóang váng !

          Tiếng thở dốc liên tiếp vang vọng trong đại sảnh, cơ hồ tất cả mọi người đều cùng hiện lên một cái ý tưởng, không tới một chuyến này thì tốt rồi.

          Nhuyễn kiếm của Lăng Vân Thiên bò lên cánh tay Cốc Thừa An, một kiếm, muốn làm cho hắn tách ra, hắn lại không chút nào để ý đến kiếm quang trên tay, muốn kháp thẳng tới cổ của Lăng Vân Thiên.

          “Tiểu Lăng tử!” Triệu Phù Dao hút một ngụm khí lớn, lập tức cũng bất chấp tất cả, tùy tay lấy bất kì thứ gì bên người ném qua, là một cái chén trà .

          Cùng nghiên mực ngày đó may mắn bắn trúng Triệu Thiên Tứ hoàn toàn bất đồng, hôm nay chén trà tinh chuẩn bắn trúng  tay Cốc Thừa An, thời điểm mọi người đang oán thầm một cái chén trà có thể làm được gì, Cốc Thừa An kêu lên một tiếng, giống như bị lửa thiêu nhanh chóng thu hồi tay !

          . . . . . .

          Triệu Phù Dao vọt tới thẳng bên người Lăng Vân Thiên, Lăng Vân Thiên liếc nhìn nàng một cái, thời gian cấp bách không kịp nói thêm cái gì, quát: “Trở về!”

          Triệu Phù Dao nóng nảy, rất nhanh lắc đầu nói: “Ta giúp ngươi.”

          “Không được, mau trốn đi!”

          Triệu Phù Dao nhất định không lùi, rống lại, “Câm miệng! Chúng ta cùng nhau đánh hắn!” Lăng Vân Thiên không thể làm gì, chỉ có thể chặt chẽ nhìn Triệu Phù Dao, tránh cho nàng bị Cốc Thừa An chú ý.

          Cốc Thừa An hiển nhiên nổi giận, hét lớn một tiếng hướng bên này đánh tới, bên kia Phong An thiếu chút nữa mệnh cách một đường trên tay Cốc Thừa An thở dài một hơi, lòng vẫn còn sợ hãi.

          Nếu không mau trốn, hôm nay những người này chỉ sợ đều phải chết ở trong tay Cốc Thừa An, cái loại này dược. . . . . . Cái loại này dược. . . . . . Thế nhưng có thể làm cho người ta trở nên cường đại như vậy, quả thực giống như thần ma!

          Bên này Triệu Phù Dao trở thành mục tiêu chủ yếu của Cốc Thừa An, nàng thật ra không biết là sợ hãi , hay là không có binh khí, chỉ có thể cầm đến cái gì thì ném cái đó, chỉ thấy cái gì mà chậu hoa ấm trà bài trí thậm chí ghế dựa cái bàn đều bị nàng ném qua, trong khoảng thời gian ngắn thế nhưng vây khốn Cốc Thừa An, khiến hắn gào khóc kêu.

          Người bên ngoài không phải hắn, tự nhiên cảm thụ không được bên trong mấy thứ kia đều có thêm vào nội lực thật lớn, nhìn ánh mắt Triệu Phù Dao quả thực kinh nghi bất định, chỉ là hiện tại cực kỳ nguy hiểm, ai cũng không có thời gian suy nghĩ đến cái gì.

          Lăng Vân Thiến vốn tưởng rằng vừa đối phó Cốc Thừa An vừa muốn phân tâm chiếu cố Triệu Phhù Dao chỉ sợ khó có thể lưỡng toàn, không nghĩ tới hai người bọn họ liên thủ, thế nhưng vô cùng ăn ý, khiến Cốc Thừa An liên tiếp bại lui.

          Cốc Thừa An phát ra thanh âm rống giận như dã thú, thân thủ sờ sờ trong  ngực tìm kiếm.

          Không biết ai hô một tiếng, “Không tốt! Không thể để cho hắn tiếp tục uống thuốc!”

          Một mảnh hỗn loạn, bỗng nhiên có đàn tiếng vang lên, Thất Huyền công tử vẫn khoanh tay đứng nhìn Triệu Phù Dao ở giữa sân đứng ở bên canh Lăng Vân Thiên, không nói một lời để cho thị đồng xuất ra đàn cổ, ngồi trên chiếu, tiếng đàn vang lên, trong khoảng thời gian ngắn, thế nhưng áp chế  tiếng sát phạt trong sân.

          Đám người Quý Thành Phong không thể không nhớ một lần tiếng đàn của Thất Huyền công tử làm cho bọn họ đều lâm vào si mê, lần này ngay cả tiếng đàn cũng có thể giết người , không khỏi cảnh giác đứng lên.

          Nhưng mà lần này tiếng đàn du dương, làm cho nội tâm con người nguyên bản phiền não dần trở nên thanh minh, hai người Lăng Vân Thiên cùng Triệu Phù Dao phối hợp càng thuận tay, trái lại Cốc Thừa An, trên mặt lại xẹt qua một tia mê mang, động tác cả người đều có chút chậm lại.

          “Tiểu lăng tử!”

          “Nha đầu!”

          Lăng Vân Thiên cùng Triệu Phù Dao đồng thời lên tiếng, hai người nhìn nhau cười, đều hiểu được ý tứ của đối phương, tiếng đàn trong đại sảnh giống như sáng lên  ánh sáng sáng lạn , phát sáng nhuyễn kiếm trong tay Lăng Vân Thiên cùng trong tay Triệu Phù Dao là . . . . . . Bồn hoa, đồng thời  múa lên “Nguyệt vũ ngân quang” .

          Một lúc sau hào quang biến mất, đoản kiếm trong tay Cốc Thừa An thanh thúy rơi xuống đất, miệng hắn thấm ra một tơ máu, rốt cục hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất.

          “Tại sao có thể như vậy. . . . . . Tại sao có thể như vậy. . . . . . Không đúng. . . . . . Không đúng. . . . . . Ta hẳn là thiên hạ vô địch. . . . . . Ta có thể kích phát ra tất cả tiềm lực của bản thân. . . . . .” Hắn mê võng nhìn hai tay của mình, còn không thể thừa nhận chuyện bản thân thất bại là sự thật.

          Lăng Vân Thiên một phen kéo Triệu Phù Dao qua, đem nàng từ trên xuống dưới từ trước ra sau đánh giá  một lần, thẳng đến khi trên mặt Triệu Phhù Dao không hiểu sao  đỏ ửng, mới xác định nàng không có bị thương.

          Lúc này hắn mới đi đến trước mặt Cốc Thừa An, nhẹ giọng nói: “Một người nếu kích phát tất cả tiềm lực, có lẽ có thể hoành hành nhất thời, nhưng sau đó, cũng sẽ bị phế đi. Trên đời làm gì có võ công một lần là thành, tế thuỷ trường lưu mới là chính đạo.”

Giang hồ góp ý ~~~

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s