[CĐ] Chỉ Để Ý Đào Hầm – chương 56

Chương 56

Editor: Nguyệt Hạ

tieu-ngao-giang-ho-2011-9

“Đó là…cái gì vậy?” Triệu Phù Dao cảm thấy được thanh âm run rẩy của mình, bất giác lùi về phía Lăng Vân Thiên.

Ánh mắt Lăng Vân Thiên chằm chằm hướng về phía ánh nến, có chút kinh nghi, ôm chầm Triệu Phù Dao, tăng cường toàn bộ giác quan cảm nhận động tĩnh bốn phía.

Trước kia thường xuyên có người nghĩ rằng xương cốt người chết tự cháy phát ra ánh lửa ma trơi chính là quỷ hồn còn quanh quẩn không đi, nhưng nếu là ma trơi, hẳn phải là màu xanh lục, mà ánh nến mà Lăng Vân Thiên và Triệu Phù Dao trông thấy, là màu sắc của lửa bình thường. Giống như ngọn lửa trong đèn lồng của họ, không khác chút nào.

Nguyệt hắc phong cao, mặt đất đầy vết máu của người chốn trong phòng ốc trống rỗng cùng hành lang gấp khúc, bỗng sáng lên một chút ánh nến, đung đưa từng chút theo gió, thật khiến người ta sởn tóc gáy!

Lăng Vân Thiên lúc nãy hù dọa Triệu Phù Dao có quỷ chỉ là muốn trêu nàng một chút, mà bây giờ, quỷ hồn mờ mờ ảo ảo này, thật sự xuất hiện trước mắt bọn họ. Nhưng mà chỉ một chút ánh nên cũng không kinh dị đến vậy.

Hai người chỉ trầm ngâm trong một giây ngắn ngủi mà ánh nến đã không ngừng tăng lên, từ từ gắn kết thành một bó, sau đó thì thành một vùng sáng rộng lớn.

Nhất Độ sơn trang không một bóng người, vậy mà chậm rãi ở trước mặt bọn họ, từng gian phòng đều sáng lên một ngọn đèn. Hình như có bóng người bước đi xiêu vẹo, cả sơn trang đều sống lại, có người cất tiếng thì thầm, có tiếng bước chân lẹp xẹp, có lời nữ tử nhẹ giọng thỏ thẻ, có cả tiếng trẻ con vui cười.

Hết thảy chợt như những ngày trước, như việc huyết án chưa từng xảy ra, đây vẫn là Nhất Độ sơn trang phú quý cường thịnh, danh vọng ngập trời.

Hai người đếnđây điều tra manh mối đứng đây, bỗng trở thành khách không mời mà đến, dường như bị bao nhiêu con mắt sau cửa sổ nhìn trộm.

Thanh âm đàn sáo xa xa truyền đến, hình như là chủ nhân nơi nàyđang đãi tiệc đón khách, trước mắt thậm chí xuất hiện bóng người lay động, từ xa đi về phía bọn họ, tiếng đàn theo khúc quanh càng ngày càng đến gần bọn họ.

Ánh mắt Lăng Vân Thiên lộ ra một chút mờ mịt, như lún vào một vũng bùn. Triệu Phù Dao lại hơi hơi há miệng, hoàn toàn là bộ dáng rơi vào tay giặc khó mà kiềm chế.

Ngọn đèn dầu càng ngày càng đến gần bọn họ, hai người như cá trong chậu không có chỗ trốn.

……….Từ từ! Tiếng đàn!

Trong mắt Lăng Vân Thiên thoáng hiện lên chút tàn khốc, quay đầu đi, ám khí trong tay đã nhanh chóng được ném ra, nặng nề đánh vào người đang ẩn nấp trong bóng đêm.

Im lặng một lúc cũng không nghe tiếng ám khí rơi xuống, mà những bóng người cùng thanh âm đột nhiên biến mất, chỉ có ánh nến xa xa vẫn còn lay động.

Quả nhiên là ảo giác.

“Nha đầu, tỉnh!” Lăng Vân Thiên điểm ngón tay ở mi tâm Triệu Phù Dao, một cỗ nội lực được truyền vào, Triệu Phù Dao giật mình, rốt cuộc ánh mắt đã hết mê vong, ngơ ngác nhìn Lăng Vân Thiên, “Sao lại thế này? Tiểu Lăng tử…… Ta vừa nhìn thấy rất nhiều người!”

“Đó là ảo giác, trong sơn trang còn có người khác.” Ánh mắt Lăng Vân Thiên trở nên nghiêm túc, nhìn Triệu Phù Dao, lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Suỵt, ngươi nghe.”

Không ai nói gì nữa, quả nhiên, sau khi tất cả ảo giác biến mất, trong không trung vang lên một tiếng đàn phiêu đãng như có như không, như một đám u hồn lẩn quẩn trong đêm, không nơi nương tựa, chỉ có thể trôi nổi.

Triệu Phù Dao chỉ cảm thấy kì quái, Lăng Vân Thiên lại nhanh chóng nhớ đến lần hắn mang Triệu Phù Dao rời khỏi Thừa Thiên Phái, cũng nghe thấy tiếng đàn như vậy.

“Đi”. Lăng Vân Thiên nhanh như chớp ôm lấy Triệu Phù Dao, cũng không để nàng kịp hỏi, chân đã đạp vào không trung, phi thân đến trung đình, xa xa đã thấy một người ngồi ngay ngắn trên núi giả, trên chân là một cây đàn cổ, đang thản nhiên tấu khúc.

Phía trên núi giả còn bày một lư hương, sương khói thản nhiên lượn lờ, từ từ tiêu tán trong không khí, một chút hương vị bần hàn tan trong mũi, ngửi được một lúc lại như có chút ngọt.

“Thất Huyền công tử”. Tay áo Lăng Vân Thiên phất phơ, ôm Triệu Phù Dao dừng trên núi giả, gọi một tiếng.

Nam nhân ngẩng mặt, trên mặt đeo mặt nạ gỗ tử đằng, quả nhiên là Thất Huyền công tử, mà ánh nến kia, là do tiểu đồng của hắn cầm lồng đèn phát ra.

Thất Huyền công tử vẫn không ngừng tay, mười ngón tay thon dài có lực vẫn tao nhã đánh huyền cầm, ngẩng đầu nhìn Lăng Vân Thiên một chút, ánh mắt lập tức dời sang trên người Triệu Phù Dao, chăm chú nhìn thật lâu.

“Chỉ trong thời gian một chén trà , có thể thoát khỏi ảo giác, công lực của Tử Diễm môn môn chủ quả nhiên thâm hậu.” Hắn đeo mặt nạ nên không thể nhìn thấy biểu tình, không giống Lăng Vân Thiên, lớp dịch dung tinh xảo không ảnh hưởng đến biểu cảm khuôn mặt hắn.

Mà bây giờ, hai kì nhân chuyên dùng mặt giả trên giang hồ đang đối mặt với nhau, tại địa phương vô cùng quỷ dị này, làm cho không khí ngưng trọng mà quái dị.

Lăng Vân Thiên bất động, “Thất Huyền công tử, cái gì gọi là môn chủ môn gì đấy, ta nghe không hiểu.”

Thất Huyền công tử nghe giọng điệu bất cần của Lăng Vân Thiên cũng không buồn bực – ít nhất là nghe không ra, dùng giọng hát lành lạnh độc quyền chậm rãi nói: “Có phải hay không, trong lòng môn chủ tự nhiên biết rõ.”

“Nhưng mà Thất Huyền công tử sao lại có nhã hứng như vậy, nửa đêm đến nơi này gảy cầm, không khỏi có chút quá phong nhã rồi.”

Sau mặt nạ truyền đến tiếng cười khẽ, cũng không biết là có ý gì, chỉ nghe hắn ngân nga nói: “Nhất Độ sơn trang có ngàn cây mai, núi giả trùng điệp, nước chảy róc rách, thêm một vầng trăng sáng trên cao, gió mát, một nơi tốt đẹp như vậy, đương nhiên phải có tiếng đàn, lặng yên chờ khách đến.”

Lúc hắn nói chuyện với Lăng Vân Thiên, tay cũng không ngừng đánh đàn, tiếng đàn thê lương nhộn nhạo vờn trong không trung, như hợp nhất với vạn vật trong đất trời, làm người vui vẻ, so với tiếng đàn gây ảo giác lúc nãy có chút khác.

Triệu Phù Dao kéo kéo cánh tay Lăng Vân Thiên, ý bảo hắn bỏ mình xuống, Lăng Vân Thiên bây giờ mới để ý đến nàng, thấy nàng tò mò nhìn Thất Huyền công tử và đàn của hắn ta, không biết tại sao trong lòng có điểm không vui.

Triệu Phù Dao thấy hắn không nói gì, tự mình nhảy xuống, hai mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Thất Huyền công tử, như muốn đâm thủng một lỗ trên người hắn.

Nội tâm Lăng Vân Thiên cực kỳ không vui, nghĩ thầm, ta lớn lên soái như vậy cũng chưa từng bị ngươi dòm chăm chú như vậy, không phải chỉ là một tên thích đánh đàn giả đứng đắn thôi sao.

Triệu Phù Dao làm sao biết được Lăng đại ca của nàng đang nghĩ cái gì, nhấc váy hứng thú đi đến chỗ Thất Huyền công tử, đi được vài bước bỗng nghiêng đầu lại hỏi: “Vị đại…”

Nàng không đoán được tuổi tác của người mang mặt nạ này, đành nói: “Vị đại thúc này, ngươi không phải bị nương tử đuổi ra ngoài chứ?”

Lời vừa nói ra, Lăng Vân Thiên lộ ra một nụ cười như có như không, Thất Huyền công tử thu mười ngón tay lại, nhấn một cái trên dây đàn, tiếng đàn dừng lại, một lát sau, “vị đại thúc” như quay đầu nhìn Triệu Phù Dao, “Cô nương vì sao hỏi như vậy?”

Thanh âm của hắn không có tức giận, lại như có như không một cỗ hứng thú.

Triệu Phù Dao vặn đầu ngón tay nói: “Tôn đại thúc bên chúng tôi ngày trước, ngày nào cũng chọc cho nương tử của lão phát bực, hơn nửa đêm bị đuổi khỏi chăn ra ngoài phòng, đành phải ngồi trong viện than thở với ánh trăng, so với bộ dạng của ngươi lúc nãy thì không khác lắm.”

Thất Huyền công tử còn thật sự lắng nghe, Lăng Vân Thiên tưởng hắn sẽ nổi giận, nhanh chóng che chở Triệu Phù Dao sau lưng. Không nghĩ tới Thất Huyền công tử nhìn Triệu Phù Dao trong chốc lát, gật gật lại lắc lắc đầu, nói: “Triệu cô nương quả nhiên thú vị, thiên chân khả ái.”

Không chỉ không tức giận, trong thanh âm còn ẩn ẩn ý cười.

Triệu Phù Dao khoa tay, “Ai kì thật cũng không sao đâu đại thúc, tuy không phải mùa đông, nhưng bên ngoài cũng rất lạnh, nên trở về ngủ cho đủ giấc đi thôi, ta nghe nói cái gì mà, đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, lúc đó người khác toàn khuyên Tôn đại nương như vậy đó,” sau đó quay đầu nhìn Lăng Vân Thiên, “Tiểu Lăng tử, ta nói như vậy có đúng không?”

“Tiểu Lăng tử?” Tiếp lời là Thất Huyền công tử, hắn có chút hứng thú với ngoại hiệu này, nói với Lăng Vân Thiên: “Ta nghe nói, môn chủ Tử Diễm môn, họ Lăng.”

Lăng Vân Thiên trong lòng khinh thường, nghĩ thầm, cái gì Thất Huyền công tử xử án như thần, bất quá cũng chỉ là hư danh, trên đời này họ Lăng nhiều vô kể, chẳng lẽ hắn gặp ai cũng nói người là môn chủ Tử Diễm môn.

Nghĩ thì nghĩ như vậy, chung quy vẫn không phản bác hắn, còn nói với Triệu Phù Dao: “Ừ, nói rất đúng.” Sau đó chủ động kéo tay tiểu nha đầu, cao giọng nói với Thất Huyền công tử: “Thất Huyền công tử cớ gì nói như vậy? Không sai, là tại hạ vô ý truy vấn. Vị nữ hiệp này cũng nói, các hạ vẫn nên sớm trở về làm hòa với nương tử đi. Chúng tôi xin cáo từ.”

Dứt lời lập tức xoay người rời đi, lại nghe thanh âm không nhanh không chậm ở phía sau truyền đến: “Mục đích ta tới nơi này, đương nhiên cũng giống với mục đích môn chủ tới đây.”

Giang hồ có câu, ở đâu có nghi án, ở đó có Thất Huyền công tử; giang hồ cũng có câu, ở đâu có Thất Huyền công tử, án chắc chắn giải được.

Tuy nói xử án như thần không khỏi có phần quá khen, nhưng hắn quả thật đã phá không ít đại án, nhưng cũng không tranh công.

Thấy Lăng Vân Thiên thả chậm cước bộ, khóe môi dưới mặt nạ của Thất Huyền công tử khẽ nhếch, ánh mắt thật sâu dừng lại trên người Triệu Phù Dao, mang theo một chút cảm giác lưu luyến, tay đảo qua, đàn cổ phát ra từng trận âm sắc, thất huyền một tiếng như đứt lụa.

“Nếu mục đích giống nhau, ngại gì đồng hành? Môn chủ cũng có thể tẩy trắng hiềm nghi về Tử Diễm môn.”

“Hả, đại thúc, ngươi biết chuyện này sao?” Triệu Phù Dao kinh ngạc, Thất Huyền mang theo ý cười không để người thấy, gật gật đầu.

Lăng Vân Thiên thấy bọn họ mắt đi mày lại, cúi đầu hừ một tiếng, “Thất Huyền công tử nửa đêm đánh đàn, có phát hiện ra cái gì sao?”

Thất Huyền công tử thu cầm, thân thủ đưa cho tiểu đồng áo xanh sau lưng hắn. Tiểu đồng sâu kín bay tới, như trôi nổi trên không trung.

Triệu Phù Dao há hốc, Lăng Vân Thiên trong lòng chợt phát run, chỉ là một tên tiểu đồng mà khinh công đã tuyệt như thế, Thất Huyền công tử có tiếng đàn gây ảo giác, công lực thâm hậu, tuyệt không thể khinh thường.

Tiểu đồng thu đàn cổ cùng lư hương, lại yên lặng lui ra, Thất Huyền công tử lúc này mới nhìn Lăng Vân Thiên: “Nói vậy, môn chủ cũng đã nhìn ra, hung thủ, không chỉ có một người.”

Lăng Vân Thiên gật đầu, “Đúng vậy, thủ đoạn gây án có chút đáng ngờ, chỉ là hiện tại không đủ chứng cứ.”

“Lăng môn chủ có từng nghe qua một câu, thi thể, có thể nói, hơn nữa ưu điểm lớn nhất của bọn họ chính là thành thật.”

Lăng Vân Thiên còn chưa kịp trả lời, chỉ thấy Triệu Phù Dao mãnh liệt gật đầu, hai người kia thật ra có chung một đề tài, bất quá đề tài về thi thể và vân vân, cũng có chút quá ….quỷ dị.

Advertisements

Giang hồ góp ý ~~~

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s