[CĐ] Chỉ Để Ý Đào Hầm – chương 49

Chương 49. No ấm, suy tư X dục

Edit: Nhược Huyền Hiêu

10246323_606416236121815_8582780112353827174_n

“Hả?” Triệu Phù Dao bỗng chốc ngây ngốc, đời này chỉ có nàng quỳ trước người không có người quỳ trước nàng. Tuy rằng lúc ấy đến Tử Diễm môn làm thánh nữ tiện nghi cũng có không có ít người quỳ, nhưng họ quỳ là quỳ trước vị trí Tử Diễm môn thánh nữ, ai ngồi trên đó đều giống nhau, mấy người Vân Tiêm cũng khó xử.

Nhưng hôm nay ba người trịnh trọng quỳ xuống, ngẩng đầu ba ánh mắt nhìn chằm chằm nàng, trong mắt đều là kiên quyết, ngụ ý hiển nhiên là nguyện vì nàng trung thành.

“Các ngươi đừng…” Nàng sốt ruột, luống cuống vội đưa tay nâng lên, Vân Tiêm các nàng lại quyết tâm phải lạy, vừa kéo đứng lên lại quỳ xuống.

Triệu Phù Dao bất đắc dĩ, “Ta không thể làm gì, chỉ có thể đào hầm, mà cũng đã lâu không đào, chẳng lẽ các ngươi theo ta muốn học đào hầm?”

Vân Tiêm trảm định chặt sắt nói, “Thuộc hạ mệnh ti tiện, thánh nữ đại nhân lại nguyện vì chúng ta lấy thân mạo hiểm, thủy tích chi ân thì dũng tuyền tương báo, thỉnh thánh nữ đại nhân cho phép ta đi theo làm tùy tùng.”

Người được quỳ trước mặt hết cách, nhìn Vân Tiêm, lại nhìn Vân Hi Vân Chi, vẻ mặt ba người đều giống nhau, bộ dáng ý ta đã quyết ngươi không thể lay chuyển. Nàng đành phải quay đầu nhìn Lăng Vân Thiên, Lăng Vân Thiên cũng cười, gật đầu với Triệu Phù Dao, bảo Triệu Phù Dao nhanh chóng quyết định.

“Vậy thì đi theo đi, các ngươi đứng lên trước, sắp tối rồi, đất lạnh a.” Nàng dùng sức kéo.

Ba người lộ ra sắc mặt vui mừng, dập đầu ba cái, cùng nói, “Tạ thánh nữ đại nhân!” Lúc này mới lần lượt đứng lên.

Lão bản bộ dạng như thư sinh kia dường như mắt điếc tai ngơ với chuyện bên này, thấy mọi người ầm ĩ xong rồi, mới thu xếp công việc liếc các nàng một cái, cười nhạo một tiếng, “Diễn xướng xong rồi? Trả tiền thuê phòng!”

Triệu Phù Dao sửng sốt, theo bản năng sờ sờ hầu bao hỏi hắn, “Chưởng quầy, có phòng nào được?”

Chưởng quầy thư sinh kia ngẩng đầu lạnh lùng đánh giá nàng một hồi, nói ra một tin tức không có gì hay, “Tùy tiện, thích chỗ nào thì nằm, mỗi người một lượng bạc, đưa tiền đây.”

…Chưởng quầy này cũng thật cá tính, Triệu Phù Dao nghe vậy líu lưỡi, có điếm nào như vậy, khách nhân đến không tiếp đãi, lấy tiền cũng không có cảm tình.

Lăng Vân Thiên một bộ lạnh nhạt, như là thấy nhưng không thể trách, mấy người còn lại sắc mặt cũng bình thường, dường như đã gặp qua chưởng quầy quái dị này.

Vân Tiêm tiến lên giao ngân lượng, chưởng quầy thư sinh tích cực lấy, lại dường như đối với đồ vật này lại không có hứng thú, liếc cũng không liếc một cái mở ngăn kéo ném vào, tùy tiện một cái, hờ hững nói, “Chư vị cứ tự nhiên, muốn nước muốn trà tự lấy, cơm canh tự chuẩn bị, nửa đêm không được lớn tiếng ồn ào.”

Triệu Phù Dao càng choáng váng, “Này người, đây…là khách điếm?” Nàng hồ nghi nhìn bốn phía, lo lắng bản thân có phải hay không đem nhà ở thành khách điếm.

Thư sinh kia nghe vậy ngẩng đầu, mắt sáng như đuốc nhìn nàng, xem Triệu Phù Dao sợ hãi mới không kiên nhẫn nói, “Ngươi không biết chữ?!”

Triệu Phù Dao bái phục, người này rất lợi hại, làm sao liếc mắt một cái liền nhìn ra nàng không biết chữ, hay là bộ dạng nàng thật sự ít học?

Nàng bất giác sờ sờ mặt, Lăng Vân Thiên nhẫn nại cười, chỉ chỉ đèn lồng bên ngoài, trên mặt có viết chữ phai màu đến dường như không nhìn rõ, hai chữ…”Khách điếm”.

Quả nhiên nhất châm kiến huyết, không nói rườm rà, cực kỳ sắc bén.

Đương nhiên Triệu Phù Dao xem không hiểu, nàng hiện tại chỉ nhận biết được tên nàng cùng Lăng Vân Thiên, nhưng Lăng Vân Thiên tưởng nàng xem hiểu, vì thế càng ngày càng thấy người trong giang hồ kỳ thực không đáng tin.

Vân Tiêm bước lên phía trước, “Thánh nữ đại nhân, phòng ở đã được quét dọn sạch sẽ, thỉnh nghỉ tạm trước…Người không bị thương chứ?” Nàng ta thân thiết hỏi.

Triệu Phù Dao nháy mắt nghĩ đến thương thế trên vai, cũng không biết có giống như bàn ủi do thiên thạch rơi xuống mà Quý Thành Phong nói hay không, thương thế kia chỉ có dị thường lành chậm, hơn nữa thược dược yêu dị kia ngày càng diễm lệ, thế nào cũng không biến mất.

“Không, không có.” Triệu Phù Dao lẩm bẩm. Mấy người Vân Tiêm thở phào một hơi, “Thế thì tốt.”

Vân Tiêm sâu sắc liếc mắt nhìn Lăng Vân Thiên một cái, lúc hắn dịch dung mang Triệu Phù Dao đi Thừa Thiên phái giáo huấn Quý Thành Phong, là dùng một khuôn mặt vô cùng tốt, mới làm cho Đạm Đài Minh Nguyệt không yên lòng, mà hiện tại đổi lại, là bộ dạng như trước của tùy tùng kia.

Triệu Phù Dao đã quen với khuôn mặt hắn mỗi ngày nên lơ là, Vân Tiêm chỉ cho rằng hắn luôn có bộ dạng này, bước lên phía trước vỗ vỗ vai Lăng Vân Thiên, “Lúc trước ngươi có công cứu thánh nữ, chờ trở lại Tử Diễm môn báo cáo trưởng lão cùng môn chủ, Hồ trưởng lão nhất định thưởng ngươi.”

Lăng Vân Thiên cúi đầu cảm ơn, nhìn mấy người Vân Tiêm vây quanh tiểu nha đầu đi lên lầu, Tiểu Đậu Tử bám theo sau, nhoáng một cái không còn một bóng người. Lúc này hắn nguyên bản đang ngụy trang tùy tùng cúi thắt lưng, lập tức thay đổi, lười biếng tựa vào một cái bàn, nhìn chưởng quầy thư sinh sau quầy không dời mắt đọc Kinh Thi.

Hai người đều có định lực tốt, một người nhìn chằm chằm sách không nhúc nhích, một người nhìn người chằm chằm đọc sách cũng không nhúc nhích.

Quá nửa ngày, thấy thư sinh kia vẫn vững như bàn thạch, Lăng Vân Thiên lên tiếng, “Này, ta nói Ôn Huyền, ngươi đã nhìn một tờ kia nửa canh giờ.”

Soạt một tiếng, chưởng quầy lật trang, nhàn nhạt nói, “Ngươi rất nhàn?”

Lăng Vân Thiên cười cười, tiến lên một phen đem Kinh Thi đoạt đi ném lên bàn, “Bằng hữu, đa tạ ngươi chiếu cố các nàng.”

Ôn Huyền nhíu mày nhìn Kinh Thi, khẩu khí không tốt lắm nói, “Khách sạn mở cửa làm ăn buôn bán thôi, có quan hệ gì, bổn điếm muốn đóng cửa, ngươi ở yên trên lầu, không được đi ra ngoài!”

Đối phương lơ đễnh, hiển nhiên là hiểu biết tính tình lẫn nhau, Lăng Vân Thiên xoay người định lên lầu, bỗng nhiên quay đầu lại chần chừ hỏi, “Đúng rồi, huynh trưởng của ngươi…”

Ánh mắt Ôn Huyền lúc này như châm, mang theo ý cảnh cáo nhìn hắn.

Lăng Vân Thiên khoát tay, “Thôi thôi thôi, ta không nói.”

Sau khi người đã đi, Ôn Huyền trong ánh nến lờ mờ xem thư một lát, một chút cũng không tĩnh tâm được, hắn nhìn đèn lồng đỏ thẫm đang lay động theo gió kia bên ngoài, trong chốc lát yên lặng, cuối cùng vung tay lên, toàn bộ khách sạn sa vào bóng đêm.

Triệu Phù Dao nằm trong đệm chăn sạch sẽ mềm mại, sơn lô đầu giường sương khói lượn lờ, im hơi lặng tiếng trong bóng đêm tiêu tán, chỉ để lại hương thơm thoang thoảng.

Những chuyện trước kia làm cho người ta cảm giác như một giấc mộng, thống khổ, huyết tinh này, biến ảo kỳ lạ, đảo mắt lại giống như chưa bao giờ xảy ra. Nhưng nàng biết không phải, đó là thật sự xảy ra, nàng khát vọng vinh quang hoa lệ kia, khoái ý ân cừu giang hồ chẳng qua là ý niệm, dưới da, đều đã mục.

Mà nàng một bước bước vào, không phải do bản thân.

Nhưng mà, nàng không hối hận, cũng không lùi bước.

Cô nương trẻ tuổi rốt cuộc thở dài, không tiếng động từ trong ổ chăn đứng lên, kéo áo ra nghiêng đầu nhìn thương thế trên vai trái bản thân.

Đã được bôi thuốc qua, nhưng hiện tại cũng nên có chuyển biến, nàng cắn răng tháo vải băng vết thương, đau đớn lại không kịch liệt kéo dài, làm cho người ta như có hàng trăm móng vuốt cào cào.

Trong bóng đêm thược dược tùy tiện uốn lượn, theo góc độ nào đó nhìn lại quả thật làm cho người ta kinh tâm động phách, vô hình mê hoặc người ta.

Trước mắt dần hiện lên thân ảnh của Lăng Vân Thiên, khuôn mặt mơ hồ, khi cười rộ lên tựa hồ cũng có dấu vết để lại.

Lại nói tiếp, nàng chưa nhìn qua bộ mặt thật của Lăng Vân Thiên, nhưng lại có thể nhận ra hắn.

Lại nói tiếp, nam nhân này nửa đêm còn thích lẻn vào cửa sổ phòng người khác, chẳng hạn như…Chẳng hạn như hiện tại…Triệu Phù Dao yên lặng nhìn cửa sổ kia bị dẫm lên không một tiếng động, không nói gì.

Lăng Vân Thiên dị thường thuần thục từ cửa sổ tiến vào phòng Triệu Phù Dao, vẫn như trước không phát ra thanh âm gì, nhưng vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Triệu Phù Dao ngồi ở trên giường kinh ngạc nhìn hắn, cái kia, cái kia…quần áo nửa đã cởi, vai nửa lộ, cũng ngây người phân nửa.

Có người hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt dừng ở trên đóa thược dược kia, nửa ngày không rời mắt.

“Tiểu! Lăng! Tử!” Triệu Phù Dao đè thấp thanh âm, căm giận hét lên, nam nhân này chẳng lẽ không biết cửa được tạo ra để làm gì sao? Hay bình thường hắn đều vào nhà cô nương khác như vậy?

Lăng Vân Thiên xấu hổ cười cười, nhưng không có ý quay đầu rời đi tránh phi lễ, đi đến bên giường, nhẹ giọng nói, “Ta xem vết thương.”

Nói xong tay vạch trần đống bải băng, cầm thuốc mỡ, động tác vô cùng cẩn thận, sợ Triệu Phù Dao bị đau.

Nhưng Triệu Phù Dao vẫn đau, vết thương khó xử lý, nàng khẽ “a” một tiếng.

Lăng Vân Thiên chuyên chú xem dấu ấn, “Nha đầu, nhịn một chút, ta giúp ngươi bôi thuốc.” Nói xong từ trong vạt áo xuất ra một cái chai màu xanh trong rất đẹp mắt, dùng đầu ngón tay lấy ra một chút mỡ.

Thuốc mở kia cũng là màu xanh đậm, giống như trẻ con vui đùa trong ngày xuân, làm cho người ta cảnh đẹp ý vui, cảm giác man mát nhè nhẹ.

Lăng Vân Thiên đỡ bả vai Triệu Phù Dao, nhẹ nhàng bôi lên phía trên thược dược, hai tay Triệu Phù Dao âm thầm túm chặt lấy chăn, đúng như kinh nghiệm của nàng, theo bình thường có thể một trận đau đớn kịch liệt truyền đến.

Nhưng không có, thuốc mỡ kia vừa phủ lên, nháy mắt làm cho đầu vai thấy man mát, khó chịu dày vò lập tức dịu bớt.

Vì bôi thuốc, Lăng Vân Thiên cách Triệu Phù Dao rất gần, hai người cơ hồ có thể cảm nhận hô hấp của nhau, Triệu Phù Dao lặng lẽ không tiếng động nhìn nét mặt nghiêm cẩn của đối phương, cảm giác tim của bản thân bắt đầu đập mạnh.

“Là ta trở về chậm.” Lăng Vân Thiên vừa tinh tế giúp nàng dùng vải sạch một lần nữa băng lại vừa nói, lúc đó nếu hắn không đi tìm Tiểu Đậu Tử, Triệu Phù Dao có lẽ sẽ không trải qua những chuyện như vậy.

Triệu Phù Dao không đáp, nàng hiện tại có chút thất thần, ngón tay của nam nhân thường hay chạm vài da thịt lộ ra của nàng, một tia tê dại theo nơi tiếp xúc truyền đến tứ chi bách hải của nàng.

Vừa nhấc mắt, có thể nhìn đến vết thương dữ tợn trên mặt Lăng Vân Thiên.

Nàng bỗng nhiên khẽ lấy bình thuốc mỡ trong tay Lăng Vân Thiên, trong ánh mắt chăm chú không hiểu của đối phương, lấy một ít thuốc mỡ, lấy dũng khí nhẹ nhàng bôi lên mặt hắn.

“Đừng nhúc nhích…” Nàng nói.

Lăng Vân Thiên bất động, rũ mắt nhìn ngón tay thanh tú kia dọc theo miêu tả vết thương của hắn, mà đối diện với Triệu Phù Dao vẫn như trước quần áo nửa cởi, chưa kịp khép lại vai trái, hắn không hiểu sao, cảm thấy hô hấp có chút khó khăn.

Advertisements

Giang hồ góp ý ~~~

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s