[TS] ĐNCH – Chương 82.2

Edit Tiểu Mễ

d2a7f0106501a10d10c4b8eb54b24ea50f501e225402-ybSdAq_fw658

Ngày hôm sau, Quân Vũ Thần lệnh Khuynh Hoàng quận chúa và thất hoàng tử, nhị hoàng tử lên đường sang Tây Quyết.

Đội ngũ chúc mừng không tính lớn. Lạc Khuynh Hoàng ngồi trên xe. Quân Khuynh Vũ và Quân Kiền Linh cưỡi ngựa đi phía trước. Ước chừng có hơn một trăm thị vệ bảo hộ. Theo phía sau là đội ngũ mang hạ lễ.

Ngồi trên xe ngựa khoảng được hai ngày, ngồi bên trong tâm trạng Lạc Khuynh Hoàng cực kì buồn chán, vươn tay vén màn xe, nhìn cảnh sắc bên ngoài, mày khẽ nhăn.

Sớm biết đi Tây Quyết trên đường nhàm chán như vậy, nàng sẽ không nhất thời hứng khởi mà đòi Quân Khuynh Vũ đưa theo. Chẳng qua mới qua hai ngày mà nàng đã chán đến điên rồi.

Mùi ngải thảo quen thuộc đập vào mặt, đến lúc Lạc Khuynh Hoàng kịp phản ứng thì nàng đã muốn rơi vào lòng Quân Khuynh Vũ rồi, ngạc nhiên nhìn hắn, Lạc Khuynh Hoàng hỏi: “Huynh vào thế nào được?”

“Lúc bản điện hạ cưỡi ngựa bị thương ở tay, chỉ có thể ngồi trên xe cùng Hoàng nhi.” Quân Khuân Vũ đáng thương đưa tay bị thương lên, trên da có một đạo vết thương mờ nhạt.

Lạc Khuynh Hoàng thấy miệng vết thương trên tay Quân Khuynh Vũ, chỉ thấy phảng phất có cái gì đó dâng lên trong ngực, nàng nhìn Quân Khuynh Vũ, trong khoảng thời gian ngắn cũng không nói được nên lời.

Công phu cưỡi ngựa của Quân Khuynh Vũ người khác không biết, nàng còn không rõ sao?! Ngay đến trên sa trường thiên quân vạn mã, Quân Khuynh Vũ khi cưỡi ngựa cũng không để người đả thương mình, huống chi một đường yên bình như thế này, làm sao có thể không lý do mà bị thương chứ?!

Vết thương này của hắn rõ ràng là cố ý! Hắn cố ý làm bị thương tay trái của bản thân, chỉ vì muốn lấy cớ ngồi chung xe với nàng, chỉ vì muốn ở bên cạnh nàng, để nàng đỡ phải nhàm chán.

“Hoàng nhi sao lại lộ ra biểu tình này? Hôm qua không phải nói là nhàm chán sao, hiện tại ta đã đến cùng nàng, nàng tại sao bày ra bộ mặt mướp đắng thế này?” Quân Khuynh Vũ thấy Lạc KHuynh Hoàng cau mày, đưa tay giúp nàng xoa xoa, sủng nịch nói.

Lạc Khuynh Hoàng giữ im lặng, chỉ là tay lại gắt gao ôm chặt Quân Khuynh Vũ, dán mặt lên ngực hắn, cảm thụ nhịp tim đập của hắn, mùi ngải thảo quen thuộc trên người hắn phát ra.

Đêm qua lúc ăn cơm, nàng bởi vì cả ngày trong xe ngựa không người nói chuyện lại rảnh rỗi không có chuyện gì làm, oán giận nói với Quân Khuynh Vũ, lần này đi Tây Quyết không khỏi quá buồn chán rồi.

Vốn nàng chỉ muốn nhờ Quân Khuynh Vũ tìm cho nàng ít sách để xem giết thời gian, ai ngờ Quân Khuynh Vũ hắn sẽ vì nàng không người nói chuyện mà cố ý làm bị thương tay, lên xe với nàng.

Quân Khuynh Vũ luôn suy nghĩ cho nàng như thế, khiến nàng cảm động đến chân tay luống cuống. Lạc Khuynh Hoàng nàng rốt cuộc là phải may mắn cỡ nào mới có thể gặp được hắn đây!

“Hoàng nhi làm sao vậy, khi nào đã trở nên chủ động thế này?” Quân Khuynh Vũ bị Lạc Khuynh Hoàng ôm, khóe môi gợi lên nụ cười dịu dàng, ánh mắt đầy yêu thương, nhưng khi mở miệng giọng điệu cũng đầy trêu chọc.

Lạc Khuynh Hoàng từ trong ngực Quân Khuynh Vũ ngẩng mặt lên, nhìn đôi mắt đen tuyền phiếm sáng yêu thương, hào quang ấy đối với Lạc Khuynh Hoàng mà nói, càng chói mắt hơn bảo thạch, chói mắt đến làm cho lòng nàng ngập tràn ấm áp, xúc động.

Đưa tay ra vòng qua cổ Quân Khuynh Vũ, Lạc Khuynh Hoàng đặt cánh môi mềm mại của mình lên môi hắn, dù Quân Khuynh Vũ hắn bất động như núi, gặp tình huống như vậy cũng giật mình, hai mắt mở to nhìn Lạc Khuynh Hoàng dùng đầu lưỡi mạnh mẽ thăm dò bên trong miệng hắn.

Lạc Khuynh Hoàng hôn mãnh liệt mà nóng bỏng, nàng gắt gao ôm cổ Quân Khuynh Vũ, buông tha tình cảm bản thân lấy phương thức giao tiếp gắn bó nhất mà truyền tải. Đã không còn giống ngày thường ngượng ngùng, thấy được tình cảm đang mãnh liệt dâng trào.

“Hoàng nhi khi nào thì trở nên như lang như hổ thế này!” Quân Khuynh Vũ vuốt vuốt đôi môi đã có chút sưng đỏ của mình, vẻ mặt ủy khuất nhìn Lạc Khuynh Hoàng, nhưng trong mắt lại tràn ngập ý cười, ngay đến khóe miệng cũng nhịn không được mà nhếch lên.

Lạc Khuynh Hoàng vừa rồi chẳng qua nhất thời nổi lên tình ý, cái gì cũng không nghĩ đã hôn xuống, tới lúc hôn xong phát hiện môi Quân Khuynh Vũ bị nàng hôn đến sưng đỏ, mặt không khỏi lập tức đỏ đến cổ.

Trời ạ?! Nàng đã làm cái gì vậy nè?!

Nàng lại có thể cường hôn Quân Khuynh Vũ?!

“Thế nào, nương tử nàng hôn đều đã hôn rồi, chẳng lẽ còn không chịu thừa nhận sao?” Quân Khuynh Vũ nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Lạc Khuynh Hoàng, cười càng thêm sảng khoái, độ cong trên môi càng vểnh, ý trêu chọc trong mắt càng thêm rõ ràng.

Lạc Khuynh Hoàng nhíu nhíu mày, cười như không cười liếc Quân Khuynh Vũ, câu môi nói: “Huynh cả đời này đều là người của ta, ta thế nào không dám thừa nhận?!”

Quân Khuynh Vũ không ngờ Lạc Khuynh Hoàng sẽ trả lời như vậy, mắt hiện lên tia hỉ sắc, khóe môi nhếch lên, kéo tay Lạc Khuynh Hoàng, dịu dàng nói: “Không chỉ cả đời, là đời đời kiếp kiếp ta đều là người của Hoàng nhi!”

Lạc Khuynh Hoàng nhìn Quân Khuynh Vũ chỉ cảm thấy lòng ngọt ngào hạnh phúc. Nguyên bổn, hắn vẫn luôn nói với nàng, Hoàng nhi nàng là người của ta. Nay dựa theo lời nàng nói, hắn là người của nàng, hắn tự nhiên sửa miệng nói, ta là người của Hoàng nhi. Vốn là lời khó có thể mở miệng nói ra lời, hắn lại nói như là chuyện đương nhiên.

Hắn yêu thương nàng, đã đến mức như thế.

“Thất hoàng tử, quận chúa Khuynh Hoàng. Bữa tối đã chuẩn bị xong.” Xe ngựa từ từ ngừng lại, thị vệ bên ngoài xe ngựa lên tiếng.

Lạc Khuynh Hoàng và Quân Khuynh Vũ cùng nhau xuống xe ngựa. Thị vệ chỉ cảm thấy hai người vừa bước xuống, cảnh vật ảm đạm bên ngoài bất chợt bừng sáng lên, hào quang kia, sợ là ngay đến ánh mặt trời cũng vô pháp đánh đồng.

Tuy thất hoàng tử và nhị hoàng tử được tôn xưng là kinh thành tứ công tử, trước đây bọn họ cũng biết thất hoàng tử chẳng qua chỉ có dung mạo, nếu bàn về khí chất vẫn bắt không kịp nhị hoàng tử. Nhưng không biết từ khi nào thì bắt đầu, thất hoàng tử trong lúc giơ tay nhấc chân đều tràn đầy quý khí, nay đem hai người đặt chung một chỗ, cao thấp phân rõ.

“Hừ!” Quân Kiền Linh gặp Quân Khuynh Vũ và Lạc Khuynh Hoàng tay trong tay đi đến bên cạnh hắn ngồi xuống, không khỏi hừ lạnh một tiếng, bất mãn nói: “Nơi đông người, thật không biết xấu hổ! Bản điện hạ thật sự không muốn ngồi cùng bàn dùng cơm với các ngươi!”

“Nhị hoàng tử nếu đã không muốn thì đi sang bên kia mà ngồi.” Lạc Khuynh Hoàng thản nhiên quét mắt sang Quân KIền Linh, không chút để ý nói: “Bản quận chúa và phu quân đang ăn cơm, nhị hoàng tử lại không tốt ngồi ở chỗ này cản trở, cũng không biết ai không cảm thấy xấu hổ đây!”

Quân Kiền Linh bị Lạc Khuynh Hoàng nói đến sắc mặt trắng bệch, oán hận liếc nàng.

Rõ ràng bọn họ không biết cảm thấy thẹn, trước mặt nhiều người mà tay nắm tay, hiện tại thì ngược lại hắn không đúng?! Nơi này tổng chỉ có một cái bàn chủ, kêu hắn đến bên cạnh ăn? Đây chẳng phải muốn hắn dùng cơm với thị vệ ư?!

“Bản điện hạ nhớ không lầm thì quận chúa Khuynh Hoàng và thất đệ vẫn còn chưa thành hôn thì phải? Đây chưa thành hơn mà ở trước mọi người nắm tay nhau, sợ không được tốt lắm!” Quân Kiền Linh lạnh giọng phản bác, giờ phút này hắn đã bị tức giận làm cho vặn vẹo, trên mặt một mảnh hung tợn, trước đây ngụy trang bộ dạng dịu dàng như ngọc cũng sớm mất tăm mất tích. Lạc Khuynh Hoàng một bên tự nhiên gắp rau trên đĩa, một bên nhíu mày nhìn đến Quân Kiền Linh, giọng điệu không nhanh không chậm, chậm rãi nói: “Bản quận chúa nhớ không lầm, nhị hoàng tử lúc trước cùng Lạc Khuynh Thành,  thế nhưng cũng đã từng ôm nhau trước công chúng mà, lại không biết nhị hoàng tử lấy lập trường gì đi chỉ trích bản quận chúa đây? Nếu như bản quận chúa không biết liêm sỉ, vậy nhị hoàng tử được xem là gì?”

Quân Kiền Linh nghe giọng điệu này của Lạc Khuynh Hoàng, sắc mặt càng thêm khó coi. Hắn thật không ngờ Lạc Khuynh Hoàng lại lấy chuyện Lạc Khuynh Thành đến phản bác hắn, bởi vì chuyện Lạc Khuynh Thành mà thanh danh của hắn bị tổn hại lớn, tuy mọi người bề ngoài không nhắc tới nhưng sau lưng cười nhạo hắn không ít.

Cười nhạo hắn bị một tội nữ che mắt, còn nói yêu nàng. Kẻ biết nội tình thì cười nhạo hắn kế hoạch thất bại bị Lạc Khuynh Hoàng và Quân Khuynh Vũ phản đoàn. Tóm lại, Lạc Khuynh Thành, ba chữ này đối hắn mà nói, nghiễm nhiên biến thành một loại sỉ nhục, hắn nghe cũng không hi vọng nghe tới nó.

Trên mặt toát ra tia chán ghét, Quân Kiền Linh đặt đũa lên trên bàn, lạnh giọng nói: “Không được nhắc tới tên tiện nhân kia!”

Lạc Khuynh Hoàng nghe được Quân Kiền Linh nói như thế, ý cười trên môi không đổi, ánh mắt châm chọc. Nếu Lạc Khuynh Thành dưới suối vàng mà biết, sợ là linh hồn cũng không thể yên bình.

Nàng yêu hắn như thế, thế nhưng gọi nàng là tiện nhân, trên mặt còn không che đậy chán ghét. Lạc Khuynh Thành tuy ác độc nhưng vẫn một mảnh chân tình với Quân Kiền Linh, kết quả đổi lấy kết cục như vậy, này có lẽ gọi là ác giả ác báo đi?

“Bản điện hạ ăn no rồi! Hai vị từ từ dùng! Quân Kiền Linh nhìn biểu tình cười như không cười của Lạc Khuynh Hoàng, lại nhìn đôi mắt thâm thúy của Quân Khuynh Vũ, không khỏi cảm thấy sợ run, lạnh lùng liếc bọn họ, nổi giận đùng đùng rời đi.

Lạc Khuynh Hoàng nhăn mày nhìn bóng lưng Quân Kiền Linh tức giận rời khỏi, khóe môi dạng mở, nói với Quân KHuynh Vũ: “Hiện tại kẻ cản trở đi rồi, chúng ta có thể chậm rãi ăn.

“Chính là đáng tiếc một bàn đầy món ngon thế này.” Quân Khuynh Vũ cũng nhếch môi cười, ánh mắt giảo hoạt lại ra vẻ thở dài tiếc nuối, tốc độ hạ đũa cũng không chậm.

Bọn thị vệ cách bàn hai người một khoảng, bởi vậy cũng không nghe ra Lạc Khuynh Hoàng và Quân Kiền Linh nói cái gì, chỉ thấy Quân Kiền Linh tức giận rời đi, vì thế đều đoán nhị hoàng tử làm sao lại tức giận.

“Ngươi nói nhị hoàng tử làm sao vậy, thế nào ngay đến cơm cũng không ăn?”

“Ngươi quản được à! Người ta là hoàng tử đó!”

“Ta nói chứ tính tình nhị hoàng tử trước nay không phải rất tốt ư, gần đây thế nào giống như cả người thay đổi, âm tình bất định như thế!”

“Xùy! Tính tình tốt kia chẳng qua là giả vờ, ngươi không biết thất hoàng tử và quận chúa Khuynh Hoàng trước kia rớt xuống núi, kỳ thực do một tay hắn bày ra sao! Tâm của hắn cũng rất tàn nhẫn nha!”

“Ngươi nhỏ giọng chút, nếu bị hắn nghe được, coi chừng cái đầu ngươi.”

Lạc Khuynh Hoàng cùng Quân Khuynh Vũ thong thả tiếp tục ăn, người có võ, thính giác nhạy cảm hơn người thường, bọn thị vệ thảo luận đương nhiên không thể thoát khỏi lỗ tai bọn họ.

“Quân Kiền Linh e rằng thẹn quá hóa giận.” Quân Khuynh Vũ lấy tay gõ bàn, trên môi là ý cười nghiền ngẫm. Từ lần trước trên đại điện, hắn chỉ trích Quân Kiền Linh ám hại hắn và Lạc Khuynh Hoàng, tiếp theo là bức tử Lạc Khuynh Thành. Sau khi phá hoại kế hoạch của Quân Kiền Linh, hắn dường như thay đổi thành người khác, ngụy trang trước giờ tất cả đều biến mất, chỉ cần vừa nhìn thấy hắn(Quân Khuynh Vũ), chính là một bộ giương nanh múa vuốt.

Lạc Khuynh Hoàng ngay cả mí mắt cũng không nâng lên, khinh thường nói: “Tự loạn trận tuyến. Quân Kiền Linh cách cái chết cũng không còn xa nữa rồi.”

“Sau đại hôn, ta sẽ thu thập hắn!” Khóe môi Quân khuynh Vũ giương lên, có một chút cô tuyệt, bên trong ý cười kia mang theo ba phần hàn ý bảy phần khí phách, con ngươi đen láy phảng phất giống như được phá kén mà chui ra, ẩn chứa khí phách quân lâm thiên hạ.

Xe ngựa rốt cục cũng đến Tây Quyết đế đô. Đằng đẳng mười ba ngày.

Lạc Khuynh Hoàng ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, mà Quân Khuynh Vũ ngày hôm qua đã bắt đầu cưỡi ngựa lại. Dù sao đến Tây Quyết chúc mừng, hắn nếu cứ ngồi trên xe ngựa thật không hay.

Âu Dương Triệt tự mình ra tiếp đón bọn họ, giúp họ an bài nơi ở. Buổi tối, tổ chức tiệc tẩy trần đón gió cho bọn họ.

Khiến Lạc Khuynh Hoàng ngoài ý muốn là sứ thần Lăng quốc.

Lăng Cảnh Lan và Lăng Dịch Hiên đến đây. Nàng đương nhiên không kinh ngạc. Điều nàng ngạc nhiên là đệ nhất mỹ nhân trong truyền thuyết của Lăng Quốc công chúa Vũ Lưu, tài mạo song toàn vậy mà cũng theo tới.

“Nghe nói Quân Ngữ Yên bị nhiễm bệnh lạ, mà y thuật của Vũ Lưu cao thâm, thiên hạ đều biết, bởi vậy mới theo đến đây.” Quân Khuynh Vũ thấy ánh mắt nghi hoặc của Lạc Khuynh Hoàng, cười giải thích.

Trong mắt Lạc Khuynh Hoàng lóe lên một tia suy nghĩ.

Chuyện Quân Ngữ Yên thân mang bệnh lạ nàng cũng có nghe thấy. Nhưng là theo phán đoán của nàng, bệnh này của Quân Ngữ Yên, sợ là cùng Âu Dương Triệt thoát không khỏi can hệ. Lăng Dịch Hiên ất nhìn ra huyền diệu trong đó, hắn mang theo Lăng Vũ Lưu đến e là vì muốn dùng cái này áp chế Âu Dương Triệt đây.

Chỉ là người như Âu Dương Triệt, làm sao để người khác có thể người khác áp bức?! E rằng Lăng Dịch Hiên tính toán sai rồi.

“Quận chúa, công chúa Vũ Lưu cầu kiến.” Cung tỳ Âu Dương Triệt an bài cho Lạc Khuynh Hoàng ở bên ngoài thông báo.

Lạc Khuynh Hoàng nhíu mày, nàng có vài phần tò mò với công chúa Vũ Lưu này, vốn nghĩ muốn gặp mặt, tưởng rằng phải chờ đến yến tiệc buổi tối mới có thể nhìn thấy, thật không ngờ vị công chúa này lại tự tìm tới cửa.

“Ta đi gặp nàng. Vũ, huynh cũng đi làm việc của huynh đi.” Sau khi Lạc Khuynh Hoàng nghe xong, vuốt cằm ý bảo cung tỳ kia dẫn qua, quay đầu nói với Quân Khuynh Vũ.

“Được.” Quân Khuynh Vũ cười đáp. Tâm tư Vũ Lưu kín đáo lại thông tuệ, hắn đã sớm nhìn ra. Lấy cơ trí của Hoàng nhi ứng phó nàng cũng không khó khăn.

Lạc Khuynh Hoàng đi tới chính sảnh, từ xa đã thấy một bóng sa mỏng hồng nhạt.

Từ xa nhìn lại, Vũ Lưu công chúa vận sa mỏng hồng nhạt. Sa mỏng kết hợp vạt váy xếp ly, càng tôn lên dáng người xinh đẹp của nàng. Bên trong dáng người thanh mảnh để lộ khí chất cao quý. Vị công chúa này thật sự cao quý hơn Quân Ngữ Yên rất nhiều, ngay cả Quân Thiên Lam, e rằng cũng không có quý khí được như nàng.

Từ từ đi đến, Lạc Khuynh Hoàng cẩn thận đánh giá cô công chúa này. Nàng yên tĩnh đứng đó, như gốc mẫu đơn nở rộ, vô cùng kiều diễm. Nét mặt hồng nhuận, e là ngay đến sa y hồng nhạt này cũng không hơn dung nhan tuyệt đẹp của nàng. Trên mặt trang điểm thanh nhã, mỗi nét vừa đúng, một đôi mắt trong veo mà sâu sắc, chiếc mũi cao thẳng xinh xắn, miệng anh đào khẽ mím, cho người ta một loại cảm giác nhẹ nhàng tao nhã.

“Xin thứ cho Khuynh Hoàng đến chậm.” Lạc Khuynh Hoàng đi tới cách Vũ Lưu công chúa khoảng hai bước thì ngừng lại, chậm rãi nói.

Cung tỳ đứng ở cửa chờ hầu nhìn hai người, không khỏi bị hoa mắt. Hai người đều là mỹ nhân khuynh quốc thế gian khó gặp. E rằng cả đời này của nàng cũng chưa từng thấy người xinh đẹp như vậy.

Mới rồi thấy công chúa Vũ Lưu kia, nàng chỉ cảm thấy mấy phi tử trong hoàng cung Tây Quyết này căn bản không thể cùng so sánh cùng, sợ rằng thế gian này cũng không còn người có khả năng đẹp hơn, nhưng khi thấy Lạc Khuynh Hoàng, nàng mới thật sự bị chấn động.

Lạc Khuynh Hoàng khoác lên người xiêm y đỏ thẫm màu sắc vô cùng diễm lệ, nhưng một chút cũng không che dấu được phong thái của nàng, ngược lại càng làm nổi bật lên phong tư trác tuyệt ấy.

Lông mày như dãy núi ở xa, mắt như sao sáng, môi anh đào kiều diễm. Chỉ thấy Lạc Khuynh Hoàng từng bước đi tới, dường như tất cả ánh sáng trên thế gian này đều tập trung trên người nàng, mà ngay cả công chúa Vũ Lưu vốn diễm quang tứ xạ, nay thế nhưng cũng chói mắt như vậy.

Công bằng mà nói, nếu chỉ lấy dung mạo so sánh, Lăng Vũ Lưu và Lạc Khuynh Hoàng có thể nói là không phân cao thấp. Nhưng mỗi cái giơ tay nhấc chân của Lạc Khuynh Hoàng đều thể hiện ra quý khí lại có chút tùy tiện trong đó, vẫn cao hơn Lăng Vũ Lưu một bậc, nhất là gương mặt tự nhiên kia so với Lăng Vũ Lưu trang dung tinh xảo thì càng thanh lệ thoát tục hơn vài phần.

“Quận chúa Khuynh Hoàng không cần khách khí. Là Vũ Lưu mạo muội quấy rầy quấy rầy quận chúa.” Khóe môi Vũ Lưu toát ra nụ cười chuẩn mực, ôn hòa hữu lễ với Lạc Khuynh Hoàng.

Đôi mắt của nàng đen láy mà trong suốt, vào thời điểm chạm đến Lạc Khuynh Hoàng, lướt nhanh đánh ra, nhưng rất nhanh đã biến mất, vẻ mặt nhìn không ra có gì khác thường.

“Ở đây không cần hầu hạ. Các ngươi lui xuống trước đi.” Lạc Khuynh Hoàng nhìn thoáng qua cung tỳ vẫn đang đứng ở cửa, nhàn nhạt phân phó.

Lăng Vũ Lưu đột nhiên tìm nàng nhất định có chuyện, nếu có sự tình muốn nói đương nhiên sẽ không tiện để cung tỳ Tây Quyết ở trong này hầu hạ.

Bọn cung tỳ nghe được phân phó của Lạc Khuynh Hoàng, mới từ trong chấn động mà phục hồi tinh thần, vội vàng hành lễ, mới hồn phi phách lạc rời đi.

“Quận chúa Khuynh Hoàng quả thật khuynh quốc khuynh thành, ngay đến bọn cùng tỳ cũng nhịn không được mà ái mộ ngài.” Công chúa Vũ Lưu nhìn bộ dạng hồn phi thất lạc của bọn cung tỳ không khỏi dịu dàng cười, nói với Lạc Khuynh Hoàng.

Lạc Khuynh Hoàng cười như không nhìn Lăng Vũ Lưu, ôn hòa nói: “Là công chúa Vũ Lưu có dung mạo làm các nàng ái mộ mới đúng.”

“Quận chúa quá khen, Vũ Lưu hổ thẹn.” Lăng Vũ Lưu nghe lời nói của Lạc Khuynh Hoàng, khiêm tốn nói, một mặt lại nâng mắt đánh giá thần sắc Lạc Khuynh Hoàng, làm như tùy ý nói: “Nghe nói thái tử ca ca từng muốn cưới quận chúa nhưng lại bị cự tuyệt?”

3 thoughts on “[TS] ĐNCH – Chương 82.2

Trả lời baobinh_thienthuy Hủy trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s