[TS] Đích Nữ Cuồng Hậu – Chương 69.2

Chính văn 69. Đàm phán, lộ tẩy ( một )

Edit : Tiếu Tiếu

10003945_456586304471590_898552968981982380_n

Chính là thời điểm nghe thấy Quân Khuynh Vũ nói ra câu “Ta thích nàng”, lòng của nàng thế nhưng không tự chủ được nhảy dựng. Có một loại cảm xúc khó nói hiện lên lòng của nàng đầu.

May mắn nàng kia là Quân Thiên Lam, là tỷ tỷ ruột của Quân Khuynh Vũ. Lạc Khuynh Hoàng không dám tưởng tượng, nếu từ trong miệng Quân Khuynh Vũ nói ra hắn thích nữ tử khác , nàng sẽ có loại tâm tình gì. Mặc dù biết đối phương là tỷ tỷ ruột của Quân Khuynh Vũ, biết tạm thời Quân Khuynh Vũ chỉ là kế tạm thời, nhưng lòng của nàng vẫn hung hăng đau nhói.

“Ngươi thích nàng? !” Thanh âm Âu Dương Triệt đột nhiên đề cao, tràn ngập kinh ngạc, thoạt nhìn tựa hồ so với Lạc Khuynh Hoàng còn muốn kích động.

Thaanh âm của Quân Khuynh Vũ vẫn trấn định cùng không chút để ý, đáp, “Như thế nào? Không thể sao.”

“Tự nhiên có thể.” Thời điểm Âu Dương Triệt tiếp tục mở miệng, thanh âm dĩ nhiên đã khôi phục trấn định, mang theo mấy phần nghi hoặc, “Ta chỉ  thấy kỳ quái, Lưu Cảnh công tử chính là thiên hạ đệ nhất công tử, thế lực của Lưu Tô các thần bí khó lường. Quân Thiên Lam tuy rằng tư sắc hơn người, cũng có chút tài nghệ, nhưng là được Lưu Cảnh công tử ưu ái như thế, vẫn làm cho ta có chút ngoài ý muốn.”

“Cái này không cần Tây Quyết thái tử lo lắng . Lưu Tô muốn ngươi buông tha việc thú nàng, ngươi là không muốn? !” Thanh âm Quân Khuynh Vũ rõ ràng mang theo một tia không kiên nhẫn, thanh âm giống như  từ trong hầm băng đi ra, thấm vào hàn khí.

Trên mặt Lạc Khuynh Hoàng lộ ra ý cười. Quân Khuynh Vũ xưa nay nội liễm, tình cảm chưa từng tiết lộ ra ngoài, hôm nay cũng sẽ lộ ra cảm xúc không kiên nhẫn như thế, chớ không phải là không nghĩ giải thích vì sao thích Quân Thiên Lam sao? !

“Nếu Lưu Cảnh công tử mở miệng, Triệt tất nhiên đáp ứng.” Trầm mặc hồi lâu, thanh âm Âu Dương Triệt lại vang lên, trong đó mang theo vài phần trịnh trọng, thiếu vài phần ngả ngớn.

Lạc Khuynh Hoàng ngồi ở cách vách, trong mắt nhanh chóng hiện lên một chút đùa cợt.

Lời này của Âu Dương Triệt tuy đường hoàng, kỳ thật hắn là nhìn trúng Lưu Tô lệnh mà thôi. Lưu Tô lệnh chính là lệnh bài đặc biệt của Lưu Tô các, nghe nói người giữ Lưu Tô lệnh có thể yêu cầu Lưu Tô các làm một chuyện, Lưu Tô các chắc chắn giúp hắn hoàn thành.

Điều kiện mê người như vậy, xác thực so với khó khăn cầu hôn Quân Thiên Lam còn mê người hơn.

Cưới Quân Thiên Lam tuy rằng có thể kiềm chế Quân Khuynh Vũ, nhưng dù sao chỉ là kiềm chế mà thôi. Âu Dương Triệt sợ là cũng vô pháp nắm chắc phân lượng của Quân Thiên Lam ở trong lòng Quân Khuynh Vũ. Dù sao hoàng gia xưa nay thân tình đạm mạc.

Bởi vậy, thú Quân Thiên Lam không bằng đạt được Lưu Tô lệnh. Nếu có Lưu Tô lệnh trong tay, liền tương đương có một tầng bảo đảm. Điều kiện này, chỉ cần hảo hảo lợi dụng, tuyệt đối có lợi đối với Tây Quyết.

Đang lúc Lạc Khuynh Hoàng xuất thần suy tư, cửa phòng  bị Quân Khuynh Vũ đẩy ra.

Quân Khuynh Vũ một thân  bạch y , tay áo hơi giơ lên, cả người nửa dựa vào cửa phòng, quần áo như bach vân trên người, vô cùng phong lưu hàm súc, mặt mày lưu chuyển, như có ngàn vạn quang hoa, khóe môi là ý cười xinh đẹp, thanh âm mị hoặc vô cùng, “Hoàng nhi ở cách vách nghe có tận hứng?”

“Hắn đi rồi?” Lạc Khuynh Hoàng sớm đã quen với bộ dáng yêu nghiệt của Quân Khuynh Vũ, thản nhiên đứng dậy, khóe môi mang ý cười, nhìn cách vách, hỏi.

Quân Khuynh Vũ chậm rãi đi về phía trước, tay áo bào vung lên, liền đem cửa phòng đóng lại , ngồi vào ghế trên, cầm lấy chén nước trên bàn , thản nhiên uống một ngụm, thế này mới đáp, “Hắn nếu không đi, ta có thể đến đây?”

Lạc Khuynh Hoàng thấy Quân Khuynh Vũ không có ý tứ rời đi,  lại lần nữa ngồi trở về, cũng không chút khách khí đưa tay cầm lấy chén trà, nhẹ nhàng uống một ngụm, nhìn Quân Khuynh Vũ cười nói, “Tuyết sơn long tỉnh. Huynh cũng thật xa xỉ.”

“Này còn không phải vì Hoàng nhi mà chuẩn bị sao.” Quân Khuynh Vũ vẻ mặt vô tội nhìn Lạc Khuynh Hoàng, đôi mắt giống như hắc diệu thạch lộ ra ý cười.

“Ít ba hoa đi.” Lạc Khuynh Hoàng đối với vẻ mặt vô tội của Quân Khuynh Vũ đã miễn dịch, ý cười trong mắt rút đi, ngược lại lây nhiễm một tầng lo lắng, hỏi, “Ta nghe nói Lưu Tô lệnh có thể yêu cầu Lưu Tô các làm một việc. Nếu Âu Dương Triệt đưa ra yêu cầu quá đáng, phải làm như thế nào?”

” Lưu Tô lệnh này , Âu Dương Triệt rất nhanh sẽ dùng tới .” Con ngươi đen như mực của Quân Khuynh Vũ giống như một vực thẳm vô hình, sâu không thấy đáy, giống nhau cất chứa tất cả sự tình trên thế gian, đầy vẻ bí hiểm, ý cười trên khóe môi cũng nhiễm vẻ thần bí, tiếp tục nói, “Tây Quyết nội loạn. Nếu chúng ta trợ giúp một phen, Âu Dương Triệt tất nhiên sẽ cầu chúng ta giúp hắn đi lên đế vị.”

“Thật sự là hồ ly.” Lạc Khuynh Hoàng nghe Quân Khuynh Vũ nói như thế, mới bớt lo lắng  trong lòng, khóe môi tràn đầy tươi cười, trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt, “Huynh trước hại hắn một phen, sau đó giúp hắn một phen, còn bắt hắn thiếu ân tình của huynh.”

“Không để hắn chịu thiệt. Chẳng lẽ ta chính mình chịu thiệt sao?” Quân Khuynh Vũ nhún vai, vẻ mặt vô tội, cười nói, “Ta cũng không thích ăn mệt.”

“Thiên hạ này còn có người có thể khiến huynh chịu thiệt?” Lạc Khuynh Hoàng nghe Quân Khuynh Vũ nói như thế, lông mi khẽ nhếch lên, tựa tiếu phi tiếu nói.

“Người có thể khiến cho ta chịu thiệt quả thật không nhiều lắm. Nhưng là không phải không có.” Bên trong con ngươi tối tăm của Quân Khuynh Vũ hiện lên một tia sang kỳ dị, câu môi nhìn Lạc Khuynh Hoàng, cười nói, “Tỷ như Hoàng nhi, có thể khiến ta cam tâm tình nguyện chịu thiệt.”

Lạc Khuynh Hoàng mím môi không nói, chỉ là nhìn Quân Khuynh Vũ cười.

Quân Khuynh Vũ đứng dậy đi tới bên cạnh bàn, thuần thục lấy ra bàn cờ, đặt ở trước mặt Lạc Khuynh Hoàng, con ngươi khẽ chuyển, cười nói, “Tối nay ta có việc. Không đi dạy nàng tập võ. Buổi chiều cùng nàng chơi cờ, coi như bồi thường đi.”

Lạc Khuynh Hoàng nhìn bàn cờ trước mặt, có chút buồn cười. Rốt cuộc là Quân Khuynh Vũ vào muốn tìm người chơi cờ, hay là nàng muốn chơi cờ cùng Quân Khuynh Vũ? ! Người này luôn có bản sự đem đen nói thành trắng , trắng nói thành đen .

Làm như bất đắc dĩ thở dài, Lạc Khuynh Hoàng đưa tay cầm lấy một quân trắng, nhẹ nhàng hạ xuống phía trên bàn cờ, nhìn như cực kỳ tùy ý để xuống, lại ẩn ẩn lộ ra vài phần cao thâm.

Khóe môi Quân Khuynh Vũ tràn đầy tươi cười, lập tức liền hạ xuống một quân, tốc độ cực nhanh, giống như không cần suy nghĩ.

Hai người liền lặng im , từng quân từng quân hạ xuống, khi thì đối diện, khi thì cười yếu ớt.

Nửa canh giờ đi qua. Trên bàn cờ bày ra một thế cục giằng co. Thoạt nhìn quân trắng chiếm thượng phong, kỳ thật quân đen cũng để lộ ra một thế cục đáng sợ.

“Đừng tới.” Lạc Khuynh Hoàng nhìn ván cờ, cẩn thận cân nhắc một hồi, mím môi cười nói.

Quân Khuynh Vũ nghe Lạc Khuynh Hoàng nói như thế, nhíu mày, trêu tức nói, “Như thế nào đừng tới. Nàng không phải đang chiếm thượng phong sao!”

“Ta mặc dù không thắng được huynh, nhưng tự mình hiểu lấy vẫn phải có. Nếu huynh đi quân này, ta sẽ vô phương phá giải.” Lạc Khuynh Hoàng ngưng mắt nhìn bàn cờ, điểm điểm một khe hở, nói.

“Thật sự là vô phương phá giải sao.” Thần sắc Quân Khuynh Vũ cũng khó được ngưng trọng, con ngươi tối tăm chuyên chú nhìn bàn cờ trước mắt, cằm có chút giơ lên, ở dưới ánh chiều tà làm nổi bật độ cong giảo hoạt.

Lạc Khuynh Hoàng thấy thần sắc Quân Khuynh Vũ, giống như suy tư về vấn đề trọng yếu gì, trong sóng mắt lưu chuyển còn tràn đầy quang mang trí tuệ, không khỏi ngưng mắt nhìn bàn cờ.

Vừa rồi nàng chưa từng phát hiện ra ván cờ này có chút kỳ quái. Nay cẩn thận quan sát, đây chẳng phải là thế cục hiện nay sao? !

Quân trắng chia làm vài cổ thế lực vây công quân đen.

Bên sườn trái này có một vài quân trắng, thoạt nhìn số lượng phần đông, kỳ thật cũng không tạo thành uy hiếp tới quân đen, chỉ cần quân đen một kích đánh trúng trung ương quân trắng, thế công liền tự sụp đổ . Này quân trắng bên trái, giống như Quân Kiền Linh cùng thế lực các hoàng tử khác, thoạt nhìn cường đại, kỳ thật bên trong không có sự phối hợp, chỉ cần Quân Khuynh Vũ thoáng động chút tay chân, thì sẽ giải quyết.

Bên sườn phải này một ít quân trắng, hình thành thế lực hai mặt giáp công, đem quân đen vây khốn trong đó không thể nhúc nhích. Nhưng bị Quân Khuynh Vũ từng chiêu đánh tan, dĩ nhiên đem uy hiếp hóa giải. Quân trắng phía bên phải, giống như Lăng quốc cùng Tây Quyết thế lực, tuy rằng hai mặt giáp công uy hiếp rất lớn, nhưng chỉ giỏi về chu toàn, cũng không thể ứng phó.

Ở bên trong này một vài quân trắng, quân trắng số lượng nhỏ nhất, cũng là nàng mới vừa rồi bỏ tâm tư bài trí , vừa ngăn chặn thế lực cùng hướng đi của quân đen.

Nàng vốn tưởng rằng không chút sơ hở. Nhưng Quân Khuynh Vũ giống như tùy ý bài trí, cũng đã đem bước tiếp theo của nàng hoàn toàn phá hỏng, nếu Quân Khuynh Vũ hạ quân ở đây, nàng sẽ không thể phá giải .

“Bên trái là Quân Kiền Linh. Phía bên phải là Tây Quyết cùng Lăng quốc. Vậy ở giữa. . .” Lạc Khuynh Hoàng ngóng nhìn bàn cờ, thì thào nói, con ngươi đen như mực khẽ nhoáng lên một cái, thiên hạ này có thể có người khiến cho Quân Khuynh Vũ cố kỵ như thế, làm cho Quân Khuynh Vũ chậm chạp chưa động thủ tranh đoạt ngôi vị hoàng đế Cẩm quốc, mà lại giấu tài, trừ bỏ Liễu Tư Triệt, còn có ai? !

“Tất nhiên là Tư Triệt.” Quân Khuynh Vũ liếc mắt  tán thưởng nhìn Lạc Khuynh Hoàng, hắn bất quá chỉ nói một câu, Lạc Khuynh Hoàng thế nhưng liền đoán trúng tâm tư của hắn, thế cục đánh cờ cùng thế cục bên ngoài hoàn toàn trùng khớp.

Lạc Khuynh Hoàng nhìn bàn cờ, mày nhẹ nhàng nhíu lại, nói, ” ván cờ này từ ta xuống dưới, tất nhiên là không thể phá giải. Chỉ là Liễu Tư Triệt cũng không phải là ta, trong này ắt có chuyện xấu?”

“Không sai.” Quân Khuynh Vũ đưa tay dời đi một quân đen, đổi thành quân trắng, nhất thời, quân trắng hai bên sườn trái phải cùng quân đen ở giữa hình thành một cỗ hợp lực công kích, quân đen nhất thời bó tay, dù không đến mức thất bại, nhưng cũng khó có thể thủ thắng.

Quân Khuynh Vũ mím môi, ngón tay vô ý thức gõ lên mặt bàn, cúi đầu nói, “Tư Triệt đã sớm chuẩn bị tốt nước cờ này.”

Lạc Khuynh Hoàng nhìn bàn cờ thay đổi, mâu trung hiện lên một chút sợ hãi, thế nhân đều nói, công tử Tư Triệt, mưu lược vô song, quả nhiên không giả.

Thế nhưng Quân Khuynh Vũ là ai? ! Trên đời này người giảo hoạt khó lường nhất, không phải hắn thì còn ai, nếu hắn có thể dự đoán được nước cờ này của Liễu Tư Triệt, làm sao có thể không có sách lược ứng phó đây?

” Chẳng lẽ huynh không phái tử sĩ mai phục sao?” Lạc Khuynh Hoàng dấu đi sợ hãi trong mắt, bày ra bộ dáng không chút hoang mang, câu môi cười nói.

Con ngươi Quân Khuynh Vũ giống như hắc diệu thạch lộ ra lưu quang tràn đầy màu sắc ,ý cười trên khóe môi cũng dần dần sâu sắc, câu môi đáp, “Ta hy vọng Hoàng nhi có thể vẫn tin tưởng ta như vậy. Mặc kệ phát sinh chuyện gì, đều phải tin tưởng ta. Có một số việc, ta không nói, là có nguyên nhân .”

Lòng bàn tay Lạc Khuynh Hoàng ở trong tay áo khẽ run lên, lông mi thật dài cúi hạ, che lấp ảm đạm chợt lóe qua bên trong đôi con ngươi. Khóe môi có chút mím lại , trong thanh âm nghe không ra nửa phần khác thường, “Ta tất nhiên tin tưởng huynh.”

Nàng biết chuyện tình trong lời nói của Quân Khuynh Vũ là chuyện gì. Nàng cũng tin tưởng Quân Khuynh Vũ sẽ không gạt nàng, không nói cho nàng tất nhiên là có nguyên nhân . Khả ngay cả khi biết hắn có nỗi khổ bất đắc dĩ, nàng vẫn cảm thấy khổ sở. Bởi vì, thế giới của hắn , nàng chưa từng hoàn toàn hiểu biết.

Chỉ là, hắn không muốn nói, nàng cũng không muốn buộc hắn.

Lặng im . Tịch dương hạ xuống phía chân trời, nhiễm đỏ nửa bầu trời. Thiên không màu rang hồng giống như  cũng mang theo vài phần cô đơn, vài phần biến hoá kỳ lạ.

“Ta có việc. Đi trước .” Quân Khuynh Vũ nâng mắt nhìn thời tiết ngoài cửa sổ, khóe môi tràn đầy tươi cười. Tươi cười kia, ba phần sủng nịch, bảy phần chua xót bất đắc dĩ.

Lạc Khuynh Hoàng cúi mắt, trong miệng đáp, “Ân, đi thôi.”

Nhìn theo tay áo màu trắng của Quân Khuynh Vũ biến mất ở trong tầm mắt, Lạc Khuynh Hoàng chỉ cảm thấy trong lòng có chút trống trơn . Cước bộ không tự chủ được đi theo Quân Khuynh Vũ ra khỏi Phiêu Hương cư. Muốn đuổi kịp, lại phát hiện thân ảnh Quân Khuynh Vũ đã biến mất vô tung vô ảnh .

Khóe môi tràn đầy ý cười chua xót . Hắn đã có ý gạt nàng, không muốn nàng biết nguyên nhân biến mất ngày mười lăm mỗi tháng, làm sao có thể để cho nàng có cơ hội đuổi kịp hắn? !

Huống chi, nàng cũng không muốn đuổi kịp.

Áo khoác lông cừu truyết trắng khoác ở trên người , Lạc Khuynh Hoàng lững thững đi về phía trước. Lại ứng câu nói kia, oan gia ngõ hẹp.

“Là ngươi?” Giọng nam mang theo từ tính xâm nhập vào tai Lạc Khuynh Hoàng bên trong mang theo ba phần kinh ngạc, bảy  phần kinh hỉ.

Thân ảnh thon dài hữu lực đưa tay ngăn cản đường đi của Lạc Khuynh Hoàng, khiến cho Lạc Khuynh Hoàng nâng lên đôi mắt. Đập vào trong mắt là khuôn mặt tuấn dật bất phàm. Đúng là Lăng Cảnh Lan.

Lông mày Lạc Khuynh Hoàng không tự chủ nhíu lại, trầm hạ đôi mắt, nhìn Lăng Cảnh Lan. Trong mắt Lăng Cảnh Lan lộ vẻ vui sướng cùng chắc chắn. Xem ra hắn là nhận ra nàng chính là người cứu hắn ngày đó.

Ngày đó nàng cũng che mặt, hôm nay nàng cũng mang sa mạng che mặt, Lăng Cảnh Lan có tâm tìm nàng, tất nhiên nhận được nàng. Quân Khuynh Vũ đáp ứng Lăng Cảnh Lan giúp hắn tìm kiếm nữ tử kia, còn chưa kịp phái người  giả mạo nàng gặp mặt Lăng Cảnh Lan, Lăng Cảnh Lan đã ngay tại nơi này gặp nàng.

Đây chẳng lẽ chính là cái gọi là thiên ý? !

Kỳ thật để Lăng Cảnh Lan biết được nàng chính là người lúc trước cứu hắn cũng không có gì trở ngại, lúc trước nàng cảm thấy phiền toái, thế nên mới thề thốt phủ nhận, nhưng không lường trước Lăng Cảnh Lan chấp nhất như thế, cũng không lường trước được sẽ gặp hắn trong tình huống lại một lần che mặt.

Mày gắt gao dồn cùng một chỗ. Nếu nàng đã thề thốt phủ nhận , giờ thật sự không có khả năng lại thừa nhận. Thật sự là phiền toái!

“Ngươi không nhận ra ta sao? Ngươi đã từng cứu ta.” Lăng Cảnh Lan thấy lông mày  Lạc Khuynh Hoàng gắt gao nhíu lại, nghĩ Lạc Khuynh Hoàng không nhớ rõ hắn là ai , liền hảo tâm nhắc nhở nói.

Lạc Khuynh Hoàng tức giận liếc mắt nhìn Lăng Cảnh Lan một cái, trong thanh âm lộ ra vài phần trong trẻo nhưng lạnh lùng, “Ta nhận ra. Lần đó nếu không phải ta muốn ra tay, thật sự là bị bức bách, bởi vậy ngươi không cần cảm thấy thiếu ta cái gì.”

“Nha? Thật không?” Nghe Lạc Khuynh Hoàng thừa nhận, thần sắc Lăng Cảnh Lan  rõ ràng hòa  hoãn xuống. Hắn vì tìm kiếm Lạc Khuynh Hoàng đã tiêu phí không ít tâm lực, sợ lại nhận sai người, may mắn không có lại nhận sai, nếu ông trời để cho bọn họ gặp nhau một lần nữa, hắn tất nhiên sẽ không để Lạc Khuynh Hoàng rời đi.

Nhìn con ngươi đen như mực của Lạc Khuynh Hoàng lộ ra bên ngoài khăn che mặt. Lăng Cảnh Lan chỉ cảm thấy đôi mắt kia thâm trầm giống như có một cỗ lực lượng vô hình, khiến hắn thật sâu bị hấp dẫn. Nhưng loại cảm giác này, giống hệt như thời điểm đối mặt với  Lạc Khuynh Hoàng

Không khỏi sinh ra hứng thú với khuôn mặt sau tấm sa mạn của  Lạc Khuynh Hoàng, Lăng Cảnh Lan nhíu mày, thanh âm lạnh lùng lộ ra vài phần trêu tức, “Ngươi đã cảm thấy ta không nợ ngươi cái gì, như vậy, ta liền tính toán ngươi nợ ta . Cố ý khiến lúc ta giải độc không duyên cớ bị nhiều khổ sở như vậy?”

“Nếu không có ta, thời điểm ngươi bị đuổi giết cũng đã chết. Lúc giải độc chịu chút khổ sở, so với tánh mạng, bên nặng bên nhẹ, ta nghĩ các hạ vẫn phân biệt rõ ràng đi.” Lạc Khuynh Hoàng nghe Lăng Cảnh Lan nói như thế, mày có chút nhíu lại, không chút khách khí nói.

“Thật sự là mồm miệng lanh lợi.” Lăng Cảnh Lan bị Lạc Khuynh Hoàng quở trách, cũng không tức giận, chỉ cười nhìn Lạc Khuynh Hoàng, mâu trung tựa hồ kèm theo một tia hứng thú, ra tay như điện, hướng về khăn che mặt của Lạc Khuynh Hoàng đánh tới,  cười nói, “Chỉ là không biết khuôn mặt sau cái khăn che mặt này cùng cái miệng lanh lợi có tương xứng hay không ?”

Lạc Khuynh Hoàng vốn đã phòng bị Lăng Cảnh Lan, lại không lường trước động tác của Lăng Cảnh Lan lại nhanh như vậy, trong mắt nàng  nhanh chóng hiện lên một chút kinh ngạc, vội vàng né tránh tay Lăng Cảnh Lan, sắc mặt càng thêm trầm vài phần, âm thanh lạnh lùng nói, “Các hạ muốn  bức người như thế, đây là thái độ ngươi đối với ân nhân cứu mạng?”

“Ta bất quá chỉ muốn nhìn xem bộ dáng của ân nhân cứu mạng, thực quá đáng sao?” Khóe môi Lăng Cảnh Lan ôm lấy ý cười không sao cả, chiêu thức trên tay càng phát ra sắc bén.

Võ công Lạc Khuynh Hoàng tuy rằng tiến bộ rất lớn, nhưng dù sao căn cơ còn thấp, sao có thể là đối thủ của  Lăng Cảnh Lan. Nàng thấy Lăng Cảnh Lan chiêu chiêu sắc bén, giống như không thấy khuôn mặt của nàng quyết không bỏ qua, đơn giản ngừng tay, không hề ngăn cản, tùy ý Lăng Cảnh Lan xốc lên khăn che mặt của mình.

Lăng Cảnh Lan không ngờ tới Lạc Khuynh Hoàng đột nhiên dừng tay, nao nao, vạch trần khăn che mặt của Lạc Khuynh Hoàng. Nhìn thấy dung mạo như họa của Lạc Khuynh Hoàng dưới khăn che mặt, Lăng Cảnh Lan cả người sửng sốt. Trong mắt hắn lưu chuyển quang mang phức tạp.

Trong con ngươi đen như mực là khiếp sợ cùng kinh diễm, ẩn ẩn còn có một cỗ vui sướng chậm rãi lưu động, càng ngày càng sáng ngời, đem toàn bộ đôi mắt đều tràn đầy vui vẻ. Hắn nhìn Lạc Khuynh Hoàng, khóe môi luôn luôn mím chặt khẽ gợi lên một chút tươi cười, làm như lầm bầm lầu bầu nói, “Quả thật là ngươi. Ta chỉ biết là ngươi. Ta sẽ không nhận sai!”

“Không có nhận sai thì như thế nào?” Lạc Khuynh Hoàng nhíu mày, mâu trung đã nhuốm một tầng hàn quang nhè nhẹ.

“Vì sao thề thốt phủ nhận? ! Chẳng lẽ ngươi không muốn có quan hệ với ta như vậy sao?” Lăng Cảnh Lan cảm giác được hàn ý trong mắt Lạc Khuynh Hoàng, có chút sửng sốt, nhớ tới vài lần gặp nhau lúc trước cùng Lạc Khuynh Hoàng, vui sướng vừa mới nảy lên trong lòng lại giống như bị tạt gáo nươc lạnh, truy vấn nói.

Lạc Khuynh Hoàng có chút nhíu mi. Nàng thật sự không rõ Lăng Cảnh Lan vì sao chấp nhất chuyện này không muốn buông tay. Bất đắc dĩ nâng khóe môi, trong thanh âm cũng ít đi vài phần lãnh liệt, nàng nói, “Nếu Lăng quốc thái tử muốn báo đáp ta, cũng là không phải là không thể được.”

“Phải không?” Lăng Cảnh Lan chú ý tới khẩu khí dần hòa hoãn của Lạc Khuynh Hoàng, mâu trung lại lần nữa lộ ra sợ hãi lẫn vui mừng, nhìn Lạc Khuynh Hoàng trong mắt hàm chứa vài phần chờ đợi, giống như có thể báo đáp ân cứu mạng của Lạc Khuynh Hoàng đối với hắn có chỗ tốt gì.

Lạc Khuynh Hoàng thấy bộ dáng vui sướng của  Lăng Cảnh Lan, oán thầm nói, người này không phải là đầu óc bị sao chứ, nếu không vì sao nghe thấy phải hồi báo còn cao hứng như vậy ?

“Không sai.” Trong đôi mắt màu đen của Lạc Khuynh Hoàng hiện lên một chút giảo hoạt. Nàng nguyên bản không muốn phiền toái, nhưng hiện tại nếu đã liên lụy, nàng cũng phải đòi được chõ tốt .

“Ngươi nghĩ muốn cái gì?” Vui sướng trong mắt Lăng Cảnh Lan dần dần tiêu tán, hắn cẩn thận đánh giá Lạc Khuynh Hoàng, trong mắt hiện lên một tia thản nhiên. Giờ phút này, hắn, mới từ trong vui sướng khi  tìm được nữ tử tâm tâm niệm niệm khôi phục lại, lấy thân phận Lăng quốc thái tử hỏi.

Lạc Khuynh Hoàng chú ý tới chuyển biến trong mắt Lăng Cảnh Lan, khóe môi tràn đầy đầy ý cười, “Ta không ngờ. Lăng quốc thái tử vẫn đau khổ tìm ta để báo đáp ân cứu mạng, ta bất quá là thành toàn tâm muốn báo ân của Lăng quốc thái tử mà thôi.”

Lăng Cảnh Lan nghe Lạc Khuynh Hoàng nói như thế, lúc này mới ý thức được hắn đã cho Lạc Khuynh Hoàng một cơ hội công phu sư tử ngoạm. Bất quá, có thể cùng nàng có chút liên hệ như vậy, ngay cả là công phu sư tử ngoạm, hắn vẫn là nguyện ý .

“Khuynh Hoàng nói không sai. Nếu ngươi đã có ân cứu mạng với ta, kia coi như là sinh tử chi giao , sau này ngươi cũng không cần khách khí, liền gọi ta Cảnh Lan đi.” Khóe môi Lăng Cảnh Lan ôm lấy  ý cười khéo léo, đối Lạc Khuynh Hoàng nói.

Ánh mắt Lạc Khuynh Hoàng đạm mạc, đảo qua hai má Lăng Cảnh Lan, làm như bất vi sở động, đáp, “Ta vẫn gọi là Lăng công tử đi.”

Lăng Cảnh Lan biết tính tình Lạc Khuynh Hoàng, cũng không tiếp tục miễn cưỡng.

“Ta hồi phủ có một số việc, ngày khác lại cùng Lăng công tử gặp đi.”Thần sắc Lạc Khuynh Hoàng lại khôi phục bình thản, thật không ngờ Lăng Cảnh Lan sau khi biết thân thế của nàng, chẳng những không cùng nàng so đo, còn tặng không nàng một điều kiện, thật sự là tái ông mất ngựa yên biết phi phúc.

Lăng Cảnh Lan cũng là nho nhã lễ độ tránh đường, câu môi nói, “Một khi đã như vậy, ta sẽ không lưu ngươi . Mới vừa rồi có nhiều mạo phạm, ngươi đừng để ý.”

“Tất nhiên sẽ không.” Lạc Khuynh Hoàng câu môi cười yếu ớt, phi thân rời đi, thanh âm từ từ phiêu tới bên tai Lăng Cảnh Lan, “Sau này còn gặp lại.”

Lăng Cảnh Lan dừng ở trên bóng dáng Lạc Khuynh Hoàng , trong mắt hiện lên một chút kiên định. Lần này tới Cẩm quốc tới tham gia tỷ thí săn bắn, trừ bỏ vì Cẩm quốc hoàng đế mời, cũng là tới tìm kết minh cầu hòa với Cẩm quốc.

Nếu bàn về kết minh, tất nhiên không có gì bền chắc hơn liên hôn. Nguyên bản quan hệ thông gia của hắn đều không phải là vì chính mình, chỉ là nay, hắn quả thật đã thay đổi chủ ý.

2 thoughts on “[TS] Đích Nữ Cuồng Hậu – Chương 69.2

Giang hồ góp ý ~~~

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s