[TS] Đích Nữ Cuồng Hậu – Chương 67.1

Chính văn 67. Ám sát, lật tẩy bí mật

Edit: Nguyệt Hạ

10352198_1713259968898415_8144078410301284344_n

Sắc trời mang theo vài phần đen tối, ánh mặt trời ẩn nấp sau tầng mây,tia sáng như ẩn như hiện. Từng cơn gió thu lạnh lẽo gào thét thổi, lướt qua hai má của mọi người trên sân thi đấu.

Sân thi đấu săn bắn to lớn gần như chật kín người và ngựa. Rừng rậm bốn phía làm cho không khí thêm vài phần yên tĩnh đến cổ quái,giống như có một khí tức khác thường phân tán giữa sân.

Quân Vũ Thần mặc một thân long bào hoàng sắc, sắc mặt mang theo vài phần tái nhợt không bình thường. Cơ thể hắn vốn đã không tốt, một thời gian trước lại bởi vì chuyện của Quân Hồng Phong mà nổi giận, sức khoẻ hắn ngày càng xấu đi. Săn bắn tỷ thí hôm nay, hắn không thể tham gia .

Đứng bên cạnh Quân Vũ Thần là hai vị nam tử trẻ tuổi phong tư kỳ tú.(phong thái xuất sắc hiếm thấy)

Bên trái chính là Lăng quốc thái tử Lăng Cảnh Lan. Hắn vẫn vận hắc y như mực, phong thần tuấn lãng, khóe môi giương lên tươi cười khéo léo mà xa cách, bên trong con ngươi đen như mực hàm chứa vài phần tinh quang.

Bên phải là Tây Quyết thái tử Âu Dương Triệt. Lông mi hắn hơi hơi nhếch lên, trong đôi mắt hẹp hàm chứa vài phần nghiền ngẫm, khóe môi câu lên ý cười như có như không, thoạt nhìn có chút ngả ngớn, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ có thể nhìn thấy đáy mắt hắn sâu không lường được.

Quân Khuynh Vũ vận hồng y như trước, đứng không xa Quân Vũ Thần. Trong đôi mắt hoa đào hẹp dài của hắn xoẹt qua vài phần trêu tức, vài phần nghiền ngẫm, khóe môi có chút gợi lên, ẩn ẩn tươi cười bí hiểm.

Đứng không xa bên cạnh hắn là Liễu Tư Triệt. Tử y liễm diễm cùng tử ngọc quan làm cho hắn càng them ôn hòa thanh nhã như ngọc. Trong mắt hắn ẩn chứa vài phần cao thâm, cũng là vẻ mặt lạnh nhạt nhìn thẳng phía trước.

Không bình tĩnh tự nhiên như hai người bọn họ, trong mắt Quân Kiền Linh là ý muốn nóng lòng muốn thử. Hắn chờ đợi lần săn bắn này đã lâu, hắn nhất định hắn sẽ giành được hảo cảm của phụ vương!

Không chỉ Quân Kiền Linh, trong mắt lục hoàng tử, bát hoàng tử, cửu hoàng tử cùng thập hoàng tử đều hàm chứa kích động. Mẫu phi của bọn họ không được sủng ái, bản thân ở trong triều cũng không có nhiều thế lực, nhưng nay thái tử vị để trống, bọn họ thân là hoàng tử, tự nhiên sẽ mơ ước cái vị trí kia, có ai không muốn đoạt hạng nhất trong lần săn bắn tỷ thí này đâu?!

“Hôm nay có thể mời hai vị thái tử đến tham gia săn bắn tỷ thí, thật sự là vinh hạnh của trẫm a.” Quân Vũ Thần sắc mặt tái nhợt, trong mắt vẫn hàm chứa tinh quang như trước, nhìn Lăng Cảnh Lan cùng Âu Dương Triệt nói.

“Cẩm đế khiêm tốn. Này phải là vinh hạnh của Cảnh Lan mới đúng.” Lăng Cảnh Lan mỉm cười nhìn Quân Vũ Thần, cấp bậc lễ nghĩa chu đáo, tao nhã.

Âu Dương Triệt cũng nhíu mày, khóe môi giương lên một chút tươi cười, cười nói, “Triệt tố đã lâu nghe danh nữ tử Cẩm quốc mỹ mạo hiền đức, không biết liệu có duyên gặp mặt hay không?”

“Đây là tất nhiên. Sau khi kết thúc săn bắn tỷ thí sẽ tổ chức khánh công yến. Đến lúc đó, các danh gia tiểu thư cùng các công chúa của trẫm đều sẽ tham gia.” Quân Vũ Thần nghe Âu Dương Triệt hỏi như thế, sắc mặt thoáng có chút bất ngờ, nhưng vẫn mỉm cười trả lời.

“Tây Quyết rốt cuộc cũng chỉ là tiểu quốc, Âu Dương Triệt thân là tôn sư thái tử, nhưng lại không hiểu cấp bậc lễ nghĩa như vậy!” Lục hoàng tử đứng gần đó nhỏ giọng nói, khóe mắt đuôi mày đều lộ ra vẻ xem thường.

Quân Kiền Linh tuy không lên tiếng, nhưng ánh mắt nhìn Âu Dương Triệt rõ ràng cũng lộ ra vài phần hèn mọn, lỗ mũi còn hừ một tiếng khinh thường. Đem ánh mắt dời về phía Lăng Cảnh Lan, lại thêm vài phần âm trầm.

“Tri nhân tri diện bất tri tâm.” Lạc Khuynh Hoàng dịch dung thành gã sai vặt đứng bên cạnh Quân Khuynh Vũ chậm rì rì thốt ra bảy chữ.

Quân Khuynh Vũ nghiêng nửa bên mặt, đem ánh mắt thâm trầm chuyển tới hai má Lạc Khuynh Hoàng. Sau khi dịch dung, tuy khuôn mặt nàng vô cùng bình thường, nhưng đôi con ngươi long lanh như nước vẫn rạng rỡ sinh động vô cùng, làm cho người ta không thể chuyển dời tầm mắt.

Sủng nịch nhìn Lạc Khuynh Hoàng, Quân Khuynh Vũ câu môi cười yếu ớt, “Vẫn là Hoàng nhi của ta thông minh. Đáng tiếc chính bọn họ ngu dốt, nghĩ người khác đều giống như bọn họ.”

Khóe môi Lạc Khuynh Hoàng cũng giương lên một chút tươi cười, vì ý cười thản nhiên đó, khuôn mặt nam tử vô cùng bình thường tựa hồ tăng thêm vài phần mị hoặc.

Mẫu hậu Âu Dương Triệt chính là Tây Quyết hoàng hậu quá cố. Mà Âu Dương Triệt trong khi mẫu thân qua đời, lấy thân phận bát hoàng tử ngồi lên vị trí Tây Quyết thái tử, thủ đoạn cũng không thể xem thường. Nếu nhìn lầm hắn là đồ háo sắc, kia là mười phần sai.

Theo như Lạc Khuynh Hoàng quan sát, người này ngoài mặt càng lộ vẻ không có gì, thì càng đáng sợ. Tây Quyết tuy rằng binh lực tài lực không bằng Cẩm quốc và Lăng quốc, nhưng chỉ dựa vào địa thế mà tồn tại lâu như vạy, nay dù Lăng quốc cùng Cẩm quốc có tâm liên thủ diệt Tây Quyết, nhưng xem tình huống hiện tại, sợ là cũng không phải chuyện dễ .

“Trẫm gần đây thân thể không khoẻ, e là không thể săn bắn cùng chư vị. Trẫm đành ở chỗ này chờ chư vị thắng lợi trở về!” Quân Vũ Thần nhìn quét một vòng, thời điểm lướt qua Quân Khuynh Vũ trong mắt hiện lên một tia từ ái, đề cao thanh âm nói.

“Thần tuân mệnh!” Thanh âm mọi người trả lời vang tận mây xanh, cho đến khi tất cả mọi người đều đồng loạt đứng lên. Khí tức bất ổn trong rừng rậm cũng vì thế mà vơi đi.

Lạc Khuynh Hoàng đi theo Quân Khuynh Vũ đứng sau cùng của đội ngũ, ẩn nấp bên trong biển người mờ mịt. Nàng lạnh nhạt đánh giá mọi người.

Hai người đi phía trước là Lăng Cảnh Lan và Âu Dương Triệt. Một người hắc y thâm trầm, một người lam y tiên diễm. Phong thái tuy hoàn toàn bất đồng, nhưng lại có phong thái kỳ tú giống nhau.

Các hoàng tử gắt gao bám sát bọn họ, lấy bạch y Quân Kiền Linh làm trung tâm.Phía sau là đám đệ tử triều thần. Có thể nhìn thấy Lưu Tử Hiên và Trương Tuân đã từng gặp ở bách hoa thịnh yến.

Ánh mắt lướt qua mọi người, cuối cùng lẳng lặng dừng lại trên người Quân Khuynh Vũ. Ngay cả khi ẩn mình ở cuối đội ngũ, cũng không thể che dấu được vẻ phong hoa tuyệt đại của hắn. Xiêm y thay đổi thành màu đỏ, không chút nào che dấu tao nhã của hắn, ngược lại còn đem sắc đỏ loá mắt này làm thành phông nền cho hắn.

Tao nhã như thế, ngay cả Lăng Cảnh Lan cùng Âu Dương Triệt cũng không thể sánh được. Nếu có ai có thể so sánh với Quân Khuynh Vũ, có lẽ chỉ có Liễu Tư Triệt thanh nhã như lan.

Nghĩ đến Liễu Tư Triệt, mày Lạc Khuynh Hoàng có chút nhíu lại, nàng vừa xem một vòng toàn bộ đội ngũ, tựa hồ không có nhìn thấy thân ảnh Liễu Tư Triệt. Liễu Tư Triệt luôn vận tử y, nhan sắc cũng không quá xuất chúng, nhưng lấy khí độ tao nhã của Liễu Tư Triệt, nàng không có khả năng không nhìn thấy hắn!

Nghi hoặc nhìn quanh bốn phía, phát hiện Liễu Tư Triệt lại ở phía sau nàng và Quân Khuynh Vũ. Tử y thêu chỉ bạc, cùng tử ngọc quan, mặt mày như họa, con ngươi ôn nhuận đen như mực như đang nhìn nàng. Ánh mắt kia như xuyên thấu qua lớp mặt nạ nhìn thẳng đến dung nhan của nàng, lại giống như xuyên qua nàng, nhìn đến nơi khác.

“Liễu công tử vì sao không tới phía trước. Đi đằng trước, khả năng săn được con mồi sẽ lớn hơn nhiều.” Quân Khuynh Vũ chú ý tới ánh mắt của Lạc Khuynh Hoàng, nhẹ nhàng xoay người, gợi lên một chút tùy ý tươi cười, con ngươi đen như mực thản nhiên nhìn Liễu Tư Triệt, như là đang hỏi hắn, lại giống như hắn đã sớm đoán được đáp án.

Liễu Tư Triệt thu hồi ánh mắt mơ hồ dừng trên người Lạc Khuynh Hoàng, khóe môi giương lên tươi cười thanh nhã vô song, nhìn Quân Khuynh Vũ, ôn hòa thanh nhã đáp, “Tư Triệt xưa nay không thích tranh đoạt. Cho nên không muốn tiến lên phía trước, không biết thất hoàng tử vì sao cũng không tiến lên?”

Quân Khuynh Vũ nghe Liễu Tư Triệt trả lời, có chút nhíu mày. Không thích tranh đoạt. Xác thực, Liễu Tư Triệt tính tình cực kỳ đạm bạc thanh quả, xưa nay không thích tranh đoạt cùng người khác. Chỉ là hắn còn mang trên người sứ mệnh gia tộc, nếu hắn quả thật đạm bạc như thế thì khó lòng mà chống đỡ được. Chung quy vẫn phải tranh, phải đoạt.

Khóe môi giương lên một chút bất đắc dĩ, nhưng rất nhanh bị yêu dị che dấu, Quân Khuynh Vũ sóng mắt lưu chuyển, hình như có vô số phương hoa trong mắt hắn nở rộ, hắn nói, “Anh hùng sở kiến lược đồng.”

Lời này nghe như đang nói hắn cũng giống như Liễu Tư Triệt, không muốn cùng người tranh đoạt. Thâm ý trong đó, cũng không hẳn là như thế. Nhưng Quân Khuynh Vũ biết, hắn không cần phải nói, Liễu Tư Triệt vẫn sẽ hiểu được.

“Nhân mã phía trước đã đi xa. Cho dù không muốn làm chim đầu đàn, tổng cũng nên ra vẻ một chút.” ý cười thanh nhã trên khóe môi Liễu Tư Triệt không thay đổi, cưỡi ngựa chậm rì rì đi qua bên cạnh Quân Khuynh Vũ, một cỗ hương mặc lan phiêu tán trong không khí, đúng như con người của hắn, thanh nhã như lan.

“Nếu giành được hạng nhất, tất nhiên sẽ trở thành tiêu điểm đối phó của các vị hoàng tử. Thật sự là phí công vô ích, khó trách các ngươi đều không muốn tranh đoạt.” Lạc Khuynh Hoàng nhìn Liễu Tư Triệt đi xa, câu môi nói.

Quân Khuynh Vũ sóng mắt vừa chuyển, khóe môi cũng giương lên tươi cười. Lạc Khuynh Hoàng nói không sai. Hiện giờ thái tử bị phế, thái tử vị để không, các vị hoàng tử mặc kệ có thực lực hay không, đối với cái vị trí kia đều mơ tưởng.

Mặc dù là thực lực của bọn họ không chịu nổi một kích, nhưng trực tiếp đối phó luôn có chút phiền phức. Người giành hạng nhất trong cuộc săn bắn tỷ thí lần này, tất nhiên có thể có được hảo cảm của Quân Vũ Thần, nhưng cũng sẽ lập tức trở thành cái đích cho mọi người nhắm tới, trở thành đối tượng bị các vị hoàng tử liên thủ tiêu diệt. Hắn cũng không nguyện ý chỉ vì một chút hảo cảm mà trở thành cái bia sống a!

Nếu Quân Kiền Linh có tâm muốn thành cái bia sống đó, hắn tự nhiên sẽ thành toàn hắn ta. Nghĩ đến đây, Quân Khuynh Vũ hướng về phía Lạc Khuynh Hoàng cười nói, “Hoàng nhi cũng hiểu được tâm tư của ta. Ta cùng Tư Triệt là anh hùng sở kiến lược đồng, Hoàng nhi đúng là hồng nhan tri kỷ của ta.”

“Nói như thế, ta cũng là hồng nhan tri kỷ của Liễu Tư Triệt?” Lạc Khuynh Hoàng nhếch mày trêu đùa, Liễu Tư Triệt dù vừa rồi chưa nói rõ, nhưng trong lời nói, cũng đã lộ ra tâm tư của hắn. Hắn nói, ngay cả không muốn làm chim đầu đàn, tổng cũng nên ra vẻ một chút. Cũng không phải nói đúng là một con chim đầu đàn đáng thương sao?!

Quân Khuynh Vũ nghe Lạc Khuynh Hoàng nói như thế, cặp lông mày tuấn mỹ dính vào nhau, bên trong con ngươi đen như mực tựa hồ chứa tầng tầng lửa giận, ngữ khí có chút bá đạo nói, “Hoàng nhi chỉ được phép có ta!”

Lạc Khuynh Hoàng nhìn Quân Khuynh Vũ bá đạo mà trẻ con, một tia thực hiện được gian kế chợt lóe, nàng thu liễm thần sắc, câu môi nói, “Ân. Chúng ta nhanh đuổi theo đi thôi. Mọi người đã đi xa rồi.”

“Là nên đuổi theo xem diễn. Chỉ sợ săn bắn tỷ thí lần này sẽ không quá yên bình.” Quân Khuynh Vũ câu môi cười nói, bên trong con ngươi đen như mực chứa vài phần tinh quang.

Trong mắt Lạc Khuynh Hoàng toát ra vài phần nghi hoặc. Săn bắn tỷ thí lần này sẽ không quá yên bình?! Chẳng lẽ sẽ phát sinh chuyện gì sao? Nếu Quân Khuynh Vũ đã nói như vậy, chắc chắn săn bắn tỷ thí lần này tất có vấn đề.

Sẽ là vấn đề gì đây?! Lạc Khuynh Hoàng một bên phóng ngựa đuổi theo Quân Khuynh Vũ một bên nhìn đến phía trước.

Quân Khuynh Vũ cưỡi ngựa mang theo Lạc Khuynh Hoàng một đường phóng ngựa chạy như điên. Ánh mắt nhìn không chớp mắt, tựa hồ đối với con mồi xuất hiện xung quanh căn bản không hề có hứng thú. Cho nên tốc độ của bọn họ so với người khác thì nhanh hơn, rất nhanh đã vượt qua người phía trước.

Một đạo bóng trắng cùng một đạo bóng đen đập vào mắt Lạc Khuynh Hoàng. Cẩn thận nhìn lại, là Lăng Cảnh Lan cùng Quân Kiền Linh.

Lăng Cảnh Lan đưa lưng về phía Quân Kiền Linh, tựa hồ đang quan sát con mồi, hoàn toàn không có để ý phía sau. Mà Quân Kiền Linh đang thật cẩn thận tới gần Lăng Cảnh Lan, cầm cung tiễn, nhắm ngay lưng của Lăng Cảnh Lan!

Lạc Khuynh Hoàng cả kinh! Quân Kiền Linh muốn giết Lăng Cảnh Lan!

Một màn đuổi giết lần trước là Quân Kiền Linh một tay bày ra, ám sát không thành, Quân Kiền Linh tất nhiên sẽ không khinh địch mà buông tha Lăng Cảnh Lan. Chỉ khi Lăng Cảnh Lan chết, Lăng Dịch Hiên mới có thể ngồi lên thái tử vị, mới có thể đủ cho hắn sự trợ giúp lớn nhất.

Chỉ là muốn giết Lăng Cảnh Lan cũng không phải dễ dàng như vậy. Không nói đến Lăng Cảnh Lan ở hành cung có thủ vệ sâm nghiêm, bên người Lăng Cảnh Lan cũng có ám vệ cao tuyệt, thêm một thân công phu của bản thân Lăng Cảnh Lan, muốn giết hắn, chỉ sợ cũng không phải chuyện dễ.

Lựa chọn động thủ trong cuộc săn bắn tỷ thí, là một cơ hội tốt. Thứ nhất, Lăng Cảnh Lan sẽ thả lỏng cảnh giác để cho hắn dễ dàng đắc thủ. Thứ hai, trong khi săn bắn sẽ hỗn loạn, cung tên bắn trúng Lăng Cảnh Lan sẽ không dễ dàng bị phát hiện, cho dù bị phát hiện cũng có thể lấy cớ chối bỏ.

“Không ra tay?” Lạc Khuynh Hoàng nhíu mày nhìn Quân Khuynh Vũ, hắn vội vã phóng ngựa tới như vậy, không phải để cứu Lăng Cảnh Lan sao, vì sao hiện tại lại không ra tay tương trợ?!

Quân Khuynh Vũ ngồi trên lưng ngựa, hơi hơi ngửa về phía sau, vạt áo trước ngực rộng mở lộ ra một mảng lớn da thịt trơn bóng, mị hoặc vô cùng, khoé môi hắn khẽ nhếch, bên trong con ngươi tối tăm lóe ra vài phần nghiền ngẫm, từ từ nói, “Nếu ngay cả một chút cảnh giác ấy đều không có, Lăng Cảnh Lan cũng không xứng hợp tác với ta rồi.”

Lạc Khuynh Hoàng thấy Quân Khuynh Vũ khí định thần nhàn, liền bình tĩnh quan sát. Sinh tử của Lăng Cảnh Lan vốn không quan hệ với nàng, nàng cũng không có ý sẽ ra tay cứu giúp Lăng Cảnh Lan. Nếu Quân Khuynh Vũ cũng không sốt ruột, nàng tự nhiên nguyện ý bàng quan.

Chính là nàng không thể không nói, Quân Kiền Linh lợi dụng trong lúc săn bắn tỷ thí để động thủ, thời cơ mặc dù tốt, nhưng cũng không phải hành động sáng suốt.

Lăng quốc thái tử chết trong cuộc săn bắn tỷ thí của Cẩm quốc. Này sẽ rước cho Cẩm quốc nhiều phiền toái, chẳng lẽ Quân Kiền Linh vốn chưa từng suy nghĩ qua sao?! Có lẽ hắn không phải chưa nghĩ đến, mà là cân nhắc lợi hại, hắn cảm thấy lợi ích của Cẩm quốc không bằng ngôi vị hoàng đế đáng mơ ước kia!

9 thoughts on “[TS] Đích Nữ Cuồng Hậu – Chương 67.1

  1. – giươnglên một chút tươi cười -> giương lên
    – Cũng không phải nói đúng là một con chim đầu đàn đang thương sao?! -> là đáng thương hay đang thương nhỉ???
    – them một thân công phu -> thêm
    – Quân Kiền L inh -> Quân Kiền Linh
    Bravo, bạn ngày càng giỏi. Cực ít sai chính tả. Cố lên nhé ^-^. Cảm ơn bạn rất nhiều :))

  2. cảm ơn các nàing đã soát lỗi giùm ta , hiện giờ ta rất rất bận nên ko thể soát lỗi cẩn thận đc , có nàng nào rảnh đăng ký chân beta cho nhà ta đi , công việc chủ yếu là soát lỗi vầ chỉnh sửa lỗi trc khi post thôi ợ ,nàng nào đang ký vui long comt hoặc gửi mail cho ta nhé, thân ái hì

Giang hồ góp ý ~~~

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s