Kiều Thê – Chương 3.1

Edit : Kim KIm

Beta : Tiếu Tiếu

bg16

Hai người gặp nhau một năm kia, Giang Minh Nhân học đại học năm ba, bởi vì trường học cùng xí nghiệp bất động sản hợp tác, hàng năm bỏ ra năm trăm kim ngạch, tuyển sinh viên nghỉ đông và nghỉ hè có thể vào xí nghiệp thực tập.

Lại nói tiếp hẳn là duyên phận ở giữa quấy phá, thường ngày cô cũng không chăm chỉ lắm năm ấy Giang Minh Nhân đại khái là có cảm giác lo sợ tốt nghiệp xong sẽ thất nghiệp, cho nên học kỳ kia đột nhiên khổ tâm học tập, điểm số bình quân của học kỳ thực sự là một trong sáu người đứng đầu lớp.

Lại thật trùng hợp, có một bạn học không đi thực tập, cho nên Giang Minh Nhân được bổ sung vào. Giang Minh Nhân không tin được, mãi cho đến khi trước kỳ nghỉ hè, giáo viên đọc tên trước cả lớp, khiến cho La Hiểu Uy cùng Mạnh Mộng bị cô làm phiền tới mức lấy băng keo dán miệng cô.

Nhưng mà cái tinh thần vui vẻ này, khi bước vào tập đoàn Hoàng Duệ ngay tuần thứ nhất đã triệt để tan rã.

Bên trong tập đoàn Hoàng Duệ tất cả đều là nhân tài hạng nhất, gọi là tập hợp những người cuồng công việc cũng không sai, từ bước chân đầu tiên tiến vào, lập tức có thể cảm giác một loại không khí căng thẳng.

Giang Minh Nhân ở trong này buồn đến rã rời, hơn nữa lại bị nữ phó phòng nhân sự phụ trách dẫn dắt sinh viên làm khó dễ, áp lực lớn đến nỗi mỗi ngày đều trốn đến hoa viên công ty ở tầng 23, nơi đó là một vườn hoa nhài, trốn một góc khóc thầm.

Ngày hôm đó cũng không ngoại lệ, nữ chủ quản sát thủ lại nhằm vào cô trút giận, giao toàn việc khó khăn, căn bản đem việc của hai người giao cho một mình cô. (Kim: ta ghét cái loại người này)

Cô hôm ấy thật sự bị mắng đến “máu chó đổ đầu”, hầu như trên người đều có thương tích nên giờ nghỉ trưa vừa đến, lập tức ôm hộp cơm tiện lợi trốn đến tầng 23, ngồi ở sau bồn hoa, bắt đầu mãnh liệt tội nghiệp rơi nước mắt.

“Bệnh thần kinh! Tôi cũng không phải thạc sĩ học ở Mỹ, cũng không là sinh viên giỏi xuất thân từ trường danh tiếng, tôi cố gắng như vậy, vì sao còn soi mói tôi……”

Kỳ thực nói trắng ra là lòng ghen tị của nữ nhân quấy phá, Giang Minh Nhân đơn thuần lại hồn nhiên với cá tính vô lo cùng khuôn mặt ngọt ngào đáng yêu, vừa vào “Hoàng Duệ” đã trở thành tiêu điểm cho nhiều nam nhân viên ngắm tới.

Cô tuổi trẻ không bị cản trở, lúc nào cũng tràn ngập sức sống cùng tinh thần tuổi trẻ phấn chấn, có chút mơ hồ, có chút trực tiếp, có chút xúc động, nhưng chính là khiến nguời khác không thể rời mắt.

Nữ chủ quản đương nhiên cũng chú ý tới, mà nữ nhân khi tâm lý đã hướng tới ghen tị chẳng phân biệt tuổi tác, cho nên Giang Minh Nhân thuận lý thành chương (Kim: điều hiển nhiên) bị bà ta (Kim: ta ghét ta cho thành bà) biến thành đối tượng khó dễ hạng nhất, chỉ có thể nói Giang Minh Nhân thật sự là không gặp may.

“Quả nhiên gặp hên chưa hẳn đã tốt…..Mình biết mình không có loại vận may này mà:. Giang Minh Nhân hít một hơi dài, lau lau khóe mắt chứa nước mắt, do dự có nên từ bỏ công việc này.

Cô ai oán ngẩng đầu, không hề báo trước nhìn thấy đôi mắt của anh.

Cặp kia mắt rất xinh đẹp,  Tròng đen như một đôi đá quý, không chứa tạp chất, nhưng là rất lạnh lùng, nếu nhìn lâu có thể làm nội tâm người khác phát lạnh.

Nam nhân trước mắt đi vào vườn hoa, có dáng người cao lớn, mặc một bộ tây trang vừa người rất hợp, thoạt nhìn rất đơn giản lại không mất vẻ cao quý.

Hắn có khuôn mặt tuấn mỹ, ngũ quan tinh tế, tóc được cắt sửa cẩn thận tỉ mỉ, bày ra hình tượng nghiêm túc sắc bén. ( Tiếu : Vì chưa yêu nên để hắn – cô cho hợp )

Thật…thật đẹp trai, so với nhân vật trong tiểu thuyết tình yêu miêu tả giống nhau, quả thực không thể tin được!

Triển Hoàng Tu đồng thời nhìn lại cô, gương mặt không chút biểu cảm nhưng đáy lòng lại khơi dậy một gợn sóng rất lớn.

Đến đây cũng chỉ do ngoài ý muốn, hắn luôn luôn không thích bước vào lầu 23, cũng tính đem vườn hoa của tòa nhà này gỡ bỏ, nhưng vì ba hắn thích, cho nên chậm chạp không động tới nơi này.

Có lẽ do làm việc mệt mỏi, đáng lẽ nên hướng tầng cao nhất mà đi, nhưng không biết tại sao, tay phảng phất tự mình nhất nút xuống tầng 23, sau đó liền bước vào nơi này.

Nhìn thấy cô lần đầu tiên, hắn cho rằng mình nhìn thấy một tượng thiên sứ nhỏ bé bị lãng quên đặt tại vườn hoa này, khóe mắt còn vương nước mắt, làm người khác thương tiếc.

Bộ dáng kia đơn thuần lại hồn nhiên, toàn toàn tự nhiên, không mang chút giả tạo, càng không nhìn ra tâm cơ gì, chỉ cần liếc mắt một cái, có thể làm người đối diện tín nhiệm cùng yêu thích.

Cho dù lãnh đạm như hắn thế nhưng cũng động tâm

Tuy rằng thời gian ngắn ngủi trong nháy mắt đã động tâm, nhưng cũng đã vừa đủ cho hắn đem cô gái này chặt chẽ nhớ kỹ.

Hơn nữa ngay khắc kia, đáy lòng hắn đột nhiên phát ra một ý muốn bảo hộ thật mãnh liệt đến ngay cả chính hắn cũng hết sức kinh ngạc.

Cô gái này…. “A” Cái miệng xinh đẹp nhỏ nhắn phát ra một tiếng thét kinh hãi, lại ngoài ý muốn kích thích lòng của hắn

Giang Minh Nhân kinh ngạc trừng mắt nhìn, thế nhưng chính mình lại nhìn chằm chằm một người đàn ông, lại nghiêm trọng đến mức thất thần, thật sự là không có lệ phép.

“Ơ, thực xin lỗi”. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, ôm hộp tiện lợi đứng dậy.

 “Chậm đã”. Hắn đưa cánh tay dài ra, kịp thời bắt lấy người đang có ý rời đi, ngay cả chính hắn cũng không thể lý giải hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Cách nói chuyện phảng phất như hai người đã quen biết nhau thật lâu, tuyệt không giống như người xa lạ lần đầu gặp mặt.

Không thể tưởng tượng được vẻ mặt của hắn thoạt nhìn lạnh lùng, khó tiếp cận, nhưng giọng nói lại trầm thấp khêu gợi đầy quan tâm, Giang Minh Nhân cảm thấy trái tim nóng lên, ánh mắt không tự chủ được nhìn vào gương mặt hắn.

“Không có gì, chỉ là có chút việc……”

“Nói cho tôi biết là chuyện gì?” Thái độ hắn cứng rắn, hoàn toàn không cho người khác cự tuyệt.

“Bởi vì…..Bởi vì ta quá ngu ngốc, luôn là không tốt mọi việc, không có biện pháp toàn thành yêu cầu của Diệp chủ quản, cho nên rất khổ sở…..”

Tất nhiên, nguyên nhân khổ sở chính là Diệp chủ quản  luôn ác ý làm khó cô, ánh mắt giống như bị mù vĩnh viễn không thấy sự cố gắng của cô, luôn tìm mọi cách ngăn cản, chỉ kém không chỉ vào mặt cô mắng to “Cô thật sự là một phế thải”.

“Diệp chủ quản?” Tiển Hoàng Tu lạnh lùng lập lại một lần.

“Ừ, đại khái mọi việc là như thế đi”

Kỳ thực Giang Minh Nhân còn một đống lớn mật vàng (Kim: khó chịu) muốn phun ra, nhưng ngại không biết rõ nam nhân này, cho nên không dám tùy tiện bùng nổ.

 “Cô thuộc ngành nào?” Hắn lại hỏi.

“Tôi không phải nhân viên công ty’” Lo lắng hắn hiểu lầm, cô vội vàng lắc đầu giải thích. “Tôi là sinh viên đại học, nghỉ hè nên sang đây thực tập, tôi là thực tập sinh.”

Nguyên lai là thực tập sinh, khó trách tuổi của cô còn nhỏ như vậy, Triển Hoàng Tu suy nghĩ.

“Đúng rồi, anh tính ăn cơm trưa sao?”. Lo lắng lộ ra nhiều tâm sự của mình sẽ gặp phiền toái, Giang Minh Nhân nhanh chóng nói lảng sang chyện khác.

 “Cơm trưa?” Triển Hoàng Tu nhíu mày.

“Ừ!” Giang Minh Nhân rộng rãi lấy tay chìa ra hôp cơm tiện lợi, tươi cười ngọt ngào xán lạn. “Nếu không ghét bỏ, mời ăn cơm tiện lợi của tôi đi! Anh xem, không biết sao thật trùng hợp có người quên lấy làm hộp tiện lợi của tôi còn hai đôi đũa nga!”

Cô tự động ngồi xuống, đem hộp cơm bày ra trên đùi, lau sạch đũa, cười meo meo nhìn hắn.

Triển Hoàng Tu nhìn chằm chằm gương mặt dễ thương tươi cười, tâm lại trỗi dậy một trận dao động, rõ ràng đã đến thời gian họp, hắn hẳn là nên đi lên lầu…….

Nhưng chính hắn không thể thốt ra tiếng cự đến, không đành lòng nhìn thấy biểu cảm buồn bã của cô.

“Anh không đói bụng sao? Hay là đã ăn qua?” Không đợi được hắn trả lời Giang Minh Nhân lộ ra sắc thái tịch mịch.

Triển Hoàng Tu lắc đầu, khóe miệng hiện lên một chút cười, sau đó đến gần Giang Minh Nhân.

Hai người cứ như vậy ngồi ở trên bồn hoa, xung quanh là hoa cỏ vây quanh, chia sẻ phần cơm tiện lợi đã bắt đầu nguội lạnh.

Khi Tiền Hòa Bách đi vào vườn hoa, vừa vặn nhìn thấy một màn này, thiếu chút nữa kinh hãi quá độ mà chết bất đắc kỳ tử. (Kim: ặc, làm giề ghê vậy?)

            Tổng tài cư nhiên cùng một cô gái xa lạ ăn Cheng một hộp cơm tiện lợi, hơn nữa còn mang bộ dáng ăn rất ngon?!

Hộp cơm tiện lợi kia tám mươi phần trăm là rau xanh, sườn thì nhỏ, rau xào cải thìa, đơn điệu lại ngán, đại tổng tài nạm vàng làm sao có thể ăn được loại mùi vị này mà còn thấy ngon! ( Tiếu : sức mạnh tình yêu đó Bách ca , ngồi cùng người đẹp nên ăn gì cũng ngon * vỗ vai* )

Tiền Hòa Bách liền dụi mắt, tưởng chính mình bị ảo giác, nhưng dù xoa xoa thế nào, người đàn ông đang mỉm cười với cô gái phía trước quả thật là đại boss tập đoàn Hoàng Duệ không có sai a!

Này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ là hắn tiến vào một thế giới khác?

“Tổng, tổng tài……” Tiền Hòa Bách đứng ở bên ngoài hoa viên, yếu ớt hô một tiếng.

Triển Hoàng Tu căn bản không nghe thấy, tâm tư toàn bộ đặt ở trên người Giang Minh Nhân, mà Giang Minh Nhân vừa lúc đang mở miệng nuốt đồ ăn, không có nghe thấy được.

“Cái kia, tổng tài……” Tiền Hòa Bách lại phóng đại âm lượng hô một lần.

Lần này, Giang Minh Nhân nghe được rất rõ ràng, đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó lập tức nghe thấy tiếng nói nhã nhặn từ một người đàn ông đứng ở bên ngoài hoa viên đang tiếp tục gọi.

 “Tổng tài, họp thời gian đã đến.”

Lần này Giang Minh Nhân mười phần xác định ánh mắt người đàn ông nhã nhặn kia là nhìn vào trên người Triển Hoàng Tu, khi đó hắn mở miệng gọi “Tổng tài” không phải là…..

Giang Minh Nhân sợ tới mức đứng lên, hộp tiện lợi trên đùi nhất thời ngã nhào xuống đất, cô vừa vội lại vừa hoảng, không biết làm sao đối diện với nam nhân đẹp trai còn ngồi trên bồn hoa.

“Thực xin lỗi, tôi không biết anh là ….. Thì ra anh là tổng tài, vừa rồi thật sự là quá thất lễ!” Ô ô, cô cư nhiên lại mất mặt trước ông chủ lớn, còn mời anh ta cùng nhau ăn cơm hộp, thật sự là không muốn sống rồi.

“Không phải sợ.” Triển Hoàng Tu nhận ra chính mình thật chán ghét nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập sợ hãi của cô, dù đó là phản ứng tự nhiên đầu tiên của đại đa số nhân viên khi thấy hắn.

“Tôi, tôi thực sự cảm thấy có lỗi” Giang Minh Nhân đã sớm bị dọa hoảng, cúi đầu tới ép sát, hoàn toàn không dám nhìn về hướng Triển Hoàng Tu.

 “Ngẩng đầu lên.” Triển Hoàng Tu trầm tiếng nói.

Giang Minh Nhân dè dặt cẩn trọng mà đem eo đứng thẳng, phát hiện sắc mặt Triển Hoàng Tu rất khó xem, tưởng cô chọc hắn mất hứng, lần đầu tiên đối mặt với lão đại , nhân vật lớn này làm cho cô rất khẩn trương, lại nghĩ đến chính mình vừa rồi còn không biết lớn biết nhỏ, lập tức toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Cô bất an không yên nà ngẩng mặt lên, lại thấy hắn lộ ra một chút mỉm cười rất ôn nhu, làm cho cô xem đếm si tâm.

Ngày đó ở tập đoàn Hoàng Duệ lầu 23, cô cứ như vậy đem tâm đặt vào bên trong nụ cười mỉm này………

Quá trình hai người sau khi yêu nhau được chia làm hai giai đoạn–

Nữ chủ quản ác ý thích làm khó dễ Giang Minh Nhân bị thôi việc, sinh viên thực tập nho nhỏ Giang Minh Nhân lại bị đều động đến phòng tổng tài, cô gái thanh xuân đáng yêu xinh đẹp từ nay bị đại boss độc chiếm, không còn người nào dễ dàng tới gần.

Nhớ tới ngày đầu tiên đi lên trên báo danh, Giang Minh Nhân cả người khẩn trương đến rơi nước mắt.

Cho rằng chính mình sẽ bị xếp vào bộ phận thư ký, kết quả Tiền Hòa Bách trực tiếp mang cô đến văn phòng tổng tài, lúc ấy Triển Hoàng Tu ngồi trên một bàn gỗ màu đen dài trong phòng làm việc,.

“Tổng tài, tôi là thực tập sinh được điều tới đây, Giang Minh Nhân……” Cô yếu ớt chào hỏi.

“Ừ”. Hắn trả lời lãnh đạm, hai mắt nhìn nhìn chằm chằm màn hình máy tính xem tốc độ tăng giảm của cổ phiếu.

 “Xin hỏi tổng tài có cái gì cần tôi hỗ trợ?” Cô lại cố lấy dũng khí hỏi.

“Ngồi.”

“Tổng tài muốn tôi ngồi nơi nào?”

“Nơi đó.” Triển Hoàng Tu thoáng ngẩng đầu, ánh mắt chỉ một bên sofa da trâu.

Giang Minh Nhân giật mình, nơi đó không phải chỗ nghĩ chỉ thuộc về đại tổng tài sao? Cô chỉ là một sinh viên thực tập nho  nhỏ, làm sao có thể ngồi nơi đó?

“Ngồi”.  Thái độ hắn cường ngạnh, khí phách uy nghiêm, hoàn toàn không tha cho bất luận kẻ nào dám làm trái.

“Được rồi”. Cô nghe ra cỗ uy hiếp, lập tức làm theo. (Kim: câu này chém)

Giang Minh Nhân ngồi xuống ổn định, hai tay gắt gao để trên đùi, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, làm chính mình như đang tiến hành kế hoạch huấn luyện thục nữ, chỉ kém không đội một cuốn từ điển trên đầu.

Thật sự là cùng cực nhàm chán, cô lúng liếng đem con mắt đen bắt đầu xoay vòng nhìn lung tung, không nhịn được tầm mắt hướng về phía Triển Hoàng Tu đang ngồi.

Giang hồ góp ý ~~~

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s